Thứ Tư, 4 tháng 4, 2012

Những bà hoàng 'tàn nhẫn' nổi tiếng trong sử Việt


Vì quyền lực, một số bà hoàng đã không từ mọi thủ đoạn, sẵn sàng "ra tay" với cốt nhục và thậm chí, cả với bậc đế vương.

Trần Thị Dung vốn có tên Trần Thị Ngừ, là con gái của Trần Lý, tức là cô ruột của vua Trần Thái Tông, đồng thời là mẹ nữ hoàng duy nhất trong lịch sử Việt Nam - Lý Chiêu Hoàng.
Theo sử sách, cuộc đời của bà luôn gắn chặt với giai đoạn cuối của vương triều Lý và thời kỳ đầu của nhà Trần, từ việc lấy Hoàng tử Sảm để dọn đường đưa họ Trần vào triều đình nhà Lý, cho đến khi bị giáng xuống làm Thiên Cực công chúa và lấy Trần Thủ Độ... Song, vẫn còn một ấn tượng không mấy tốt về bà là chuyện nhẫn tâm gây điều ác với "cốt nhục" sinh ra.
Theo Đại Việt sử ký toàn thư, sau khi nhường ngôi cho chồng là Trần Cảnh (Trần Thái Tông), Lý Chiêu Hoàng được phong Chiêu Thánh Hoàng hậu và có cuộc sống vợ chồng hạnh phúc. Nhưng 7 năm sau (1232), Chiêu Thánh 14 tuổi, hạ sinh con trai là thái tử Trịnh nhưng không may Trịnh mất ngay. Từ đó, Chiêu Thánh đau ốm liên miên, không sinh được người con nào với Trần Thái Tông nữa.
Đến năm 1237, Trần Thủ Độ và Trần Thị Dung (lúc đó là công chúa Thiên Cực) đã ép Trần Cảnh phải bỏ Chiêu Thánh để lấy chị dâu (vợ Trần Liễu, chị gái Chiêu Thánh) là công chúa Thuận Thiên đang có thai 3 tháng. Trần Cảnh lúc đầu phản đối, bỏ ngôi vua lên chùa Phù Vân ở Quảng Yên. Trần Thủ Độ vừa dỗ vừa gây sức ép, cuối cùng cũng phải chịu nghe theo. Không còn chỗ bấu víu, Chiêu Thánh bị giáng xuống làm công chúa. Vậy là, mới 19 tuổi, Chiêu Thánh đang từ ngôi cao hạnh phúc lâm vào cảnh mất ngôi, mất chồng, không con cái, bị chính người mẹ dứt ruột đẻ ra thông đồng với Trần Thủ Độ ép uổng, nặng nề hơn là mang trọng tội không giữ được ngôi vua mà dòng họ Lý gìn giữ hơn 200 năm qua...
Không từ mọi thủ đoạn... vì quyền lực
Nguyễn Thị Anh là vợ thứ tư của vua Lê Thái Tông, quê ở xã Bố Vệ, huyện Đông Sơn, Thanh Hóa (nay là phường Đông Vệ, thành phố Thanh Hóa). Bà vào cung khi Lê Thái Tông đã lập hoàng hậu Dương Thị Bí và sinh được con cả Lê Nghi Dân, rồi lập làm thái tử. Là người đàn bà xinh đẹp và đầy mưu mô xảo trá, Nguyễn Thị Anh thường tìm mọi cách để chiếm được sự ưu ái của nhà vua để từ đó, giành ngôi vua cho con trai.
Sách Đại Việt sử ký toàn thư ghi: Nguyễn Thị Anh được vua sủng ái, nên năm 1441, vua nghe lời, truất ngôi của Nghi Dân, nhưng vẫn chưa định ai ở ngôi vị thái tử... Tuy nhiên, nhiều người trong triều dị nghị rằng, Nguyễn Thị Anh đã có thai trước khi vào cung và Bang Cơ không phải là con vua Thái Tông. Cùng lúc đó, một bà phi khác là Tiệp dư Ngô Thị Ngọc Dao lại có mang sắp sinh và trong cung cũng rộ tin tức Tiệp dư nằm mộng thấy Thượng đế sai một tiên đồng xuống đầu thai làm con trai bà. Vì vậy, Hoàng hậu Nguyễn Thị Anh sợ bà Ngọc Dao sinh được con trai thì hoàng tử Bang Cơ sẽ không được kế vị, bèn cấu kết với Đinh Thắng, một hoạn quan tâm phúc để lập mưu hại Tiệp Dư.
Theo lệnh của Nguyễn Thị Anh, Đinh Thắng lấy một hình nhân đàn ông, lấy 7 mũi kim đâm vào lưng và ngực, dưới chân ghi chữ Bang Cơ và cố tình để cho một cung nhân bắt được tâu lên vua. Hoàng hậu chủ mưu nhưng lại ra vẻ là người bị hại và đòi nhà vua phải truy cứu việc này đến cùng, phải tìm ra được người làm việc này và xử theo luật cho voi dày ngựa xéo.
Tiệp dư Ngọc Dao là người bị nghi ngờ nhiều nhất. Nhà vua rất băn khoăn và chỉ khép vào tội phát lưu (đày đi xa). Biết chuyện, quan hành khiển Nguyễn Trãi vào triều kiến và ra lời can gián. Ông cho rằng, chứng cớ xác đáng không có mà đã vội kết án Tiệp dư là một việc làm thất đức và ông xin nhà vua cho mình được lo liệu việc này. Thái Tông nghĩ mãi, không còn cách nào hơn nên đành chấp nhận đề nghị của Nguyễn Trãi. Ngay đêm ấy, Nguyễn Thị Lộ (vợ thứ của Nguyễn Trãi) đã bí mật đưa Tiệp dư họ Ngô ra ẩn náu ở chùa Huy Văn (ngõ Văn Chương, phố Tôn Đức Thắng ngày nay).
Vì sẵn đố kỵ việc vợ chồng Nguyễn Trãi "bênh" Tiệp dư Ngọc Dao và sợ tai tiếng Bang Cơ không phải dòng máu rồng, Hoàng hậu Nguyễn Thị Anh bị "đồn" chủ mưu sát hại Vua Lê Thái Tông, gây nên vụ án Lệ Chi Viên chấn động một thời. Trong cuốn Lễ nghi học sĩ Nguyễn Thị Lộ với thảm án Lệ Chi Viên, các nhà sử học và một số nhà khoa học đã chỉ rõ, chủ mưu của vụ thảm án Lệ Chi Viên là Tuyên từ Hoàng Thái hậu Nguyễn Thị Anh, mẹ vua Lê Nhân Tông. Tuy nhiên, đến nay, sự thật về sự hạ sát tàn độc của Nguyễn Thị Anh với thiên tử vẫn là một ẩn số.

ĐVO - Ngoisao.net



Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2011

Tại sao không nên suy nghĩ quá nhiều?



Trên thực tế, một trong những cách tốt nhất để hoàn thành mọi việc là bạn hãy ngừng suy nghĩ để bắt tay hành động.

Lẽ dĩ nhiên, việc suy nghĩ quá nhiều là điều không phải chỉ xảy ra với một số ít người. Rất có thể, đó là một trong những rắc rối khiến người ta phải tìm tới các cuốn sách hoặc website dạy kỹ năng sống. Và đó cũng là một trong những điều ngăn cản con người đạt được mong muốn sau khi đã hấp thụ rất nhiều lời khuyên hữu ích.

Vì một lẽ rằng, sau khi đã đọc tới 5 cuốn sách, bạn sẽ suy nghĩ, lên kế hoạch, và lại suy nghĩ thêm một chút. Bạn bị lạc lối giữa những suy nghĩ đó. Nếu bạn là người suy nghĩ quá nhiều thì việc cứ quẩn quanh với những kiến thức đó chỉ là một cách trì hoãn sáng tạo mà thôi.  

Tất nhiên chúng ta không bảo việc suy nghĩ là không tốt. Nhưng nếu cứ chỉ suy nghĩ mãi thì cũng chẳng giúp ích được gì cho bạn. Và đây là một vài lý do cho thấy vì sao lại như thế. 

Suy nghĩ không thể thay thế được hành động  

Dường như luôn có một ao ước khi người ta suy nghĩ quá nhiều là, suy nghĩ sẽ phần nào thay thế được hành động. Ao ước đó là, nếu bạn chỉ nghĩ vừa đủ thôi, bạn có thể tìm ra cách dễ dàng hơn để đạt được điều mình muốn mà không phải thực sự làm gì.

Nếu không hành động, bạn gần như sẽ chẳng bao giờ có được điều mình muốn. Thế nên, suy nghĩ quá nhiều có thể trở thành nơi bạn lẩn trốn hành động và sau đó tự nhủ với mình, theo nhiều cách khác nhau, những suy nghĩ đó đã giúp bạn như thế nào. Mặc dù tự bản thân, bạn hiểu sâu sắc những gì mình muốn và cần là hành động. 

Bạn phức tạp hóa mọi thứ 

Mọi việc đều khó khăn và cực nhọc? Vâng, có thể là như vậy. Nhưng bạn cũng cần xem xét, liệu có phải chính bạn đang làm cho mọi thứ phức tạp hơn không. 
Khi suy nghĩ quá nhiều, bạn sẽ làm mọi việc càng trở nên phức tạp hơn trong ý nghĩ. Bạn có thể biến điều gì đó từ rất đơn giản thành vấn đề cực kỳ phức tạp và trở thành rắc rối to. Vậy là nó sẽ đi từ một việc đáng lẽ bạn có thể làm với đôi chút khó chịu và kiên nhẫn thành một trận chiến kinh khủng mà bạn phải nhấn lên từng li một. 

Có một vấn đở đây là, khi những gì bạn phải làm khó khăn và phức tạp, bạn cũng như những người khác thường có suy nghĩ, việc đó phải rất quan trọng. Vậy là bạn cảm thấy mình quan trọng. Chính cảm giác về sự quan trọng này làm cho mọi việc trở thành chướng ngại lớn lao.  

Điều này có thể tạo thành thói quen, cứ khi bạn đang nỗ lực hay đang cố gắng tiến về phía trước, bạn lại hình dung ra những người khác đang nằm nhà, lười biếng trên ghế sofa xem ti vi. Điều đó có thể khiến bạn mạnh mẽ hơn. Nó cũng sẽ khiến bạn có cảm giác tiêu cực về người khác.  

Tuy nhiên, bạn cũng có thể không muốn làm cho mọi thứ trở nên khó khăn hơn với mình. Bạn không cần phải là một người nổi loạn chống lại cả thế giới. Bạn có thể chỉ cần chấp nhận những gì mình đã chọn. Và những người khác cũng chọn làm những việc khác.

Những khía cạnh tích cực trong việc cảm giác về sự quan trọng hay cứ nghĩ mình là một kẻ vô danh tiểu tốt có thể sẽ khiến bạn khó từ bỏ được ý niệm về những gì bạn đang làm có thể không khó khăn và phức tạp. Nhưng khi làm như vậy, hẳn bạn sẽ thấy thư thái hơn và mọi việc có xu hướng dễ hoàn thành hơn.  

Bạn có thể sẽ kiểm soát được sự khó khăn của sự việc tới một mức độ nào đó. Rất nhiều khó khăn sẽ gia tăng trong óc bạn. Hãy thử loại bỏ ý nghĩ về việc một điều gì đó khó khăn như thế nào ra khỏi tâm trí và xem điều gì sẽ xảy ra. Bạn sẽ thấy nhẹ nhõm. Và bạn cũng sẽ ngạc nhiên khi thấy mình đã phức tạp hóa cuộc đời hơn mức cần thiết như thế nào. 

Bạn sẽ làm việc tệ hơn 

Nếu suy nghĩ quá nhiều, bạn sẽ phức tạp thêm mọi việc. Vậy là bạn sẽ lo lắng hơn và thường xuyên nghi ngờ mình. Điều đó cũng khiến bạn tập trung vào công việc khó khăn hơn. Bạn dễ dàng bị trượt vào những viễn cảnh tương lai thay vì phải tập trung vào những việc bạn cần làm ngay lúc này.

Tất cả những điều này sẽ ảnh hưởng tới công việc của bạn và làm sản sinh những kết quả tồi tệ không đáng có. 

Để không “cả nghĩ” 

Có 3 điều bạn có thể vận dụng để gây dựng thói quen không suy nghĩ quá nhiều: 

1. Nhận thức rõ vấn đề của mình  

Bạn cần nhận thức rõ rằng bạn vốn có tính hay suy nghĩ. Hãy luôn ý thức về điều đó trong cuộc sống hàng ngày. Chẳng hạn, bạn có thể làm điều này với một tờ giấy ghi chú rằng “Đừng suy nghĩ quá nhiều về mọi thứ. Hãy hành động!” hay viết thêm điều gì đó cùng với những dòng này. 

Khi hiểu rõ thói quen của mình và luôn tự nhắc nhở bản thân, bạn sẽ biết chọn lựa khi làm việc, biết ngăn chặn bản thân những lúc sa đà và chọn làm điều có ích hơn. Theo thời gian, bạn sẽ cảm thấy, việc thoát ra những suy nghĩ luẩn quẩn dễ dàng hơn và không bị quay trở lại những ý nghĩ ấy trong khoảng nửa hoặc 1 giờ sau đó.  

2. Đặt hạn chót cho những quyết định  

Thay vì suy nghĩ về điều gì đó trong suốt nhiều ngày, hãy tự nhủ bạn chỉ có 30 phút để suy nghĩ thôi. Do đó, bạn phải đưa ra quyết định.  

Thậm chí, bạn cũng nên đặt ra giới hạn thời gian nhỏ hơn với những quyết định không quan trọng lắm. Chẳng hạn, bạn không nên luẩn quẩn, mất thời gian với những quyết định kiểu như “tôi sẽ tập thể dục”, “tôi sẽ gọi điện thoại”, “tôi sẽ thử món này hay cái gì đó” khi cảm thấy có chút ngáng trở bên trong. Trong những trường hợp này, tôi sẽ quyết định ngay khi nghĩ tới nó trong vài giây và bắt đầu hành động. 

Nếu bạn cứ chờ đợi, dù chỉ trong một hay vài phút thôi, cũng đã đủ tạo nên nghi ngờ và những bào chữa không cần thiết, và chúng sẽ kéo ì bạn lại. Lực cản tinh thần trong tâm lý, vốn có thể trở thành áp lực khá lớn trong suốt nhiều ngày hoặc nhiều tuần, sẽ được giảm bớt đi nếu bạn làm theo cách này. 

3. Tập trung vào hiện tại 

Hãy tập trung vào những gì ở ngay trước mắt bạn thay vì lãng đãng trôi về quá khứ hay một tương lai sẽ tới trong thời gian dài tiếp theo. Chẳng hạn, một người chơi tennis sẽ không thể nghĩ nhiều trong lúc đang chơi. Họ chỉ tin tưởng vào cảm giác của mình và chơi theo nhịp điệu tự nhiên. Cơ thể của người chơi, sau nhiều năm luyện tập, sẽ vận động rất tự nhiên.  

Điều tương tự thế cũng sẽ diễn ra với rất nhiều điều trong cuộc sống hàng ngày. Bạn không cần phải nghĩ nhiều về mọi việc. Bạn có thể chỉ sống với hiện tại và để cho mọi hành động đúng đắn diễn ra một cách tự nhiên. 

Điều này thoạt nghe có vẻ không được đúng lắm, nhưng nếu bạn chỉ làm những việc ở thực tại, bạn sẽ khám phá ra, những kết quả thu được thường sẽ tốt hơn khi bạn suy nghĩ quá nhiều. Cũng giống với người chơi tennis, bạn cần biết việc đúng đắn nào cần làm và cách làm nó tốt nhất sau nhiều năm kinh nghiệm. Bạn chỉ cần bỏ đi quá nhiều những suy nghĩ đang làm phân tán trí óc bạn. Và nhất là, phải tin tưởng vào khả năng của chính mình.  

Tất nhiên, việc nuôi dưỡng và phát triển thói quen sống với khoảnh khắc thực tại là điều cần sự kiên trì, nhẫn nại. Nhưng đó là một trong những khó khăn rất cần được nỗ lực vượt qua.

Đỗ Dương
Theo Scribd

Công nghệ hướng tới sự bất tử - Tương lai hay ảo tưởng điên rồ?


Giấc mơ về sự bất tử từ lâu đã trở thành nỗi ám ảnh với con người. Từ những vị thần bất tử trong thần thoại Hy Lạp cho đến hành trình tìm kiếm Suối nguồn Tuổi trẻ của nhà thám hiểm người Tây Ban Nha Juan Ponce de Leon, từ thiên đường, địa ngục cho đến những nỗ lực tìm kiếm bài thuốc giúp trường sinh bất lão của Tần Thủy Hoàng, đó đều là những minh chứng không thể rõ nét hơn. Giấc mơ ấy tiếp tục là nguồn cảm hứng cho các nhà khoa học trong việc tìm cách kéo dài tuổi thọ của con người thông qua một đề tài nổi tiếng: dự án Singularity.


Vào 2 ngày 15 và 16/10 năm 2011, các nhà khoa học đã tụ họp lại tại hội nghị thượng đỉnh Singularity và trình bày những phát kiến mới nhất của mình trong hành trình kéo dài tuổi thọ của con người. Công nghệ tái tạo lại những phần của cơ thể người và những khám phá trong việc xác minh rõ ranh giới của ý thức trong bộ não con người - đó là những điểm chính yếu trong hội nghị này. Thông qua những khám phá này, các nhà khoa học đã đưa ra một viễn cảnh hoàn toàn mới: sao lưu ý thức của con người dưới dạng những "Avatar" - tạm dịch: biểu tượng, và từ đó chuyển ý thức này sang một cơ thể hoàn toàn mới.



Rõ ràng, đề tài này - nếu như thành công, sẽ giúp con người có thể tạo ra một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới vượt quá những giấc mơ ngông cuồng nhất đã từng tồn tại trong lịch sử nhân loại. "Nhân loại sắp vượt qua những giới hạn sinh học" - trích lời Ray Kurzweil, nhà khoa học đồng thời cũng là người điều hành dự án này.
 
Xây dựng lại một cơ thể mới
 
Công nghệ tái tạo - đó là một bước tiến lớn của y học nói riêng và khoa học nói chung. Nhiều bác sỹ đã bước đầu thành công trong việc tái tạo lại các tế bào biểu mô da, và sau đó, là thay thế những mô ung thư ác tính bằng những tế bào mới hoàn-toàn-khỏe-mạnh.
 

 


"Những gì chúng tôi đang nghiên cứu ở đây, không phải chỉ giúp kéo dài tuổi thọ, mà quan trọng hơn, còn giúp nâng cao chất lượng cuộc sống" - trích lời Stephen Badylak, Phó giám đốc của bệnh viện Đại học Pittsburgh, Pennsylvania.
Thành công này đến từ việc sử dụng một loại mô liên kết đặc biệt với tên gọi Extracellular Matrix (ECM) - tạm dịch: ma trận ngoại bào. Những mô liên kết này sẽ hoạt động giống như một lớp nền, từ đó tạo điều kiện cho các tế bào khỏe mạnh khác phát triển. Badylak đã thành công trong thực nghiệm này thông qua việc bước đầu áp dụng nó trên những bệnh nhân ung thư thực quản của ông. Bệnh nhân đã có được thêm vài năm sống hoàn toàn khỏe mạnh sau khi tiến hành thực nghiệm.
 
Các ma trận ngoại bào này đã được tìm thấy trong thời kỳ bào thai, với vai trò chính là phát triển và tái tạo lại cơ thể con người. Với sự hiện diện của nó, thai nhi có thể tái tạo và sửa chữa lại những thứ bị hư hỏng trong thời gian đang ở trong bụng mẹ. Tuy nhiên, hoạt động của những ma trận này cũng chấm dứt khi thai nhi đã phát triển đầy đủ.
 
Trong Y học tái tạo, ma trận ngoại bào được sử dụng như một thứ công cụ giúp ngăn cản hệ thống miễn dịch gây ra tổn thương cho các mô lành của cơ thể. Sau đó, nó sẽ tạo điều kiện cho các tế bào xung quanh tiến đến để sửa chữa các mô đã bị tổn thương, thay vì hình thành các mô sẹo như trong các đáp ứng miễn dịch của một cơ thể bình thường.
 
Các mô liên kết này có ưu điểm là hoàn toàn không gây ra những phản ứng miễn dịch tiêu cực trong cơ thể. Nó có nguồn gốc sinh học hoàn toàn tự nhiên, và theo lời của Badylak, "Đây là một công cụ cho thấy một bước tiến dài trong việc nghiên cứu và phát triển Y học".
 
Nếu như thực nghiệm trên được ứng dụng vào thực tiễn, các nhà khoa học hy vọng một ngày nào đó có thể thay thế được những tế bào thần kinh - những tế bào cao cấp nhất, biệt hóa nhất trong cơ thể con người.
 
 
Một cuộc sống hàng trăm năm
 
Nghiên cứu trên có thể làm được nhiều hơn là việc chỉ giúp con người sống hạnh phúc và khỏe mạnh. Rõ ràng, với khả năng thay thế và tái tạo lại những bộ phận cơ thể, những căn bệnh trước đây từng là cơn ác mộng với loài người như ung thư, đột quỵ... giờ không còn là vấn đề quá lớn. Những tiến bộ này, thông qua đó sẽ giúp nâng tuổi thọ của con người lên gấp đôi: một cuộc sống kéo dài đến 150-200 năm. 
 
 
 
Thế nhưng, việc kéo dài tuổi thọ này cũng kéo theo sau nó không ít vấn đề. Một "khoảng cách tuổi thọ" giữa người giàu và người nghèo, sự cạn kiệt các nguồn tài nguyên nước, năng lượng... Tuy nhiên, tương lai này cũng đã được dự đoán trước, và theo nhiều nhà khoa học tham gia đề tài này, "Sức khỏe tạo ra vật chất". Thông qua việc nâng cao tuổi thọ, con người sẽ có thể kéo dài thời gian lao động và phục vụ cho xã hội của mình. Lịch sử đã chỉ ra rằng, những sáng tạo vĩ đại nhất thường đến trong giai đoạn muộn của cuộc đời. Leonardo da Vinci đã bắt đầu bức chân dung nàng Mona Lisa ở tuổi 51, hay thí nghiệm nổi tiếng của Benjamin Franklin về chiếc diều trong cơn bão đã ra đời khi ông ở vào tuổi 46.
Ngay cả tôn giáo cũng đồng tình với quan điểm này, nhưng trên khía cạnh tôn giáo, một cuộc sống ở kiếp sau, ở thiên đường hay địa ngục lại trở thành yếu tố dẫn dắt, cổ vũ con người trong lao động và sáng tạo. Nhưng với những thành công đã được chứng minh, rất có thể một ngày nào đó tôn giáo sẽ phải xem xét lại điều này.
 
Avarta - sự thật hay chỉ là huyền thoại?
 
 
Đề tài táo bạo nhất trong cuộc cách mạng tiến đến sự bất tử thuộc về ông trùm truyền thông Dmitry Itskov, người đã đưa ra đề tài "Dự án Bất tử 2045". Tham vọng của Itskov là có thể tạo ra một cơ thể người hoàn toàn mới, sau đó ghép não người vào cơ thể này - giống như một hình thức bảo quản. Bước tiếp theo của dự án này sẽ là việc số hóa ý thức của con người, và chuyển những ý thức này thành những hình ảnh 3 chiều - những "Biểu tượng" giúp con người trở nên thật sự bất tử.
Đó là một viễn cảnh vượt quá sự tưởng tượng của những khoa học gia lạc quan nhất, nếu như không muốn nói rằng đó là một điều hoàn toàn điên rồ và không tưởng. Nhưng lịch sử đã chứng minh, khoa học đã nhiều lần làm được điều này - biến những thứ không thể thành có thể. Và với những tiến bộ không ngừng này, chắc chắn sẽ có một ngày con người hoàn toàn có thể nắm giữ vận mệnh của mình trong tay.
 
 
Tham khảo innovationnewsdaily

Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2011

Thu...!!!


Thu im lặng rồi hay chưa tới
Góc phố thênh thang chẳng lá vàng
Hay em, mùa thu, còn e thẹn
Hay còn ngoảnh mặt níu thời gian.



Muôn cây, chút nắng, hồng trên má
Gió đến, heo may, gọi nắng này
Thu đến nhẹ nhàng, sao chẳng lá
Rớt xuống nơi đây, chút đong đầy.



Này em se lạnh hồng đôi môi
Ngoảnh mặt trước sau hạ qua rồi
Thu vẫn nhẹ nhàng, đông lại tới
Có chăng hơi ấm, sưởi lòng tôi.



Này em, mùa thu còn đâu đó
Có thấy mang về thổi hồn tôi
Thì thào thu bước, thu theo gió
Đông tới, thu qua, đã xa rồi!

Lặng yên... một góc nhỏ…



Hồn tôi mệt những tháng ngày buồn bã
Níu thời gian khoảng lặng phút chia xa
Mỗi đêm tối chìm vào căn gác nhỏ
Nỗi cô đơn vang vọng chỉ mình ta!


Có ai đã thật lòng yêu chưa nhỉ
Rồi ngậm ngùi xa cách lúc chia ly
Ai đã từng 1 mình nơi góc phố
Rồi lại 1 mình chậm bước con đường đi!


Yêu lần đầu giờ thành yêu lần cuối
Cánh chim bay mỏi cánh cuối phương trời
Biết bao giờ tìm lại được cảm xúc
Đọng trên lá giọt nước đứng chơi vơi!


                                                                    Lặng yên một góc nhỏ…
                                                                    Cố quên…
                                                                    Lạnh…!

Gửi vào trong gió, gửi theo gió


Trời buông từng giọt hát mênh mang
Nhặt cánh hoa rơi lúc chiều tàn
Tôi nhìn em chút, tim tan vỡ
Gió buồn nào mang chút tình tan 


 


Từng dòng tin em, viết vu vơ
Tôi đọc trong tin, chút hững hờ
Ngoài trời se lạnh! trời se lạnh!
Gió buồn nào mang chút ngẩn ngơ

 

Tôi tặng cho em chút tình si
Nào biết trong em suy nghĩ gì
Em nào hay biết, nào hay biết
Còn đó trong tim những hoài nghi 


Để rồi riêng tôi lại thẫn thờ
Viết từng câu hát, gửi vần thơ
Chỉ cần em biết, chỉ em biết
Gió hát mênh mang khúc đợi chờ!!

Thứ Tư, 30 tháng 11, 2011

Định luật bánh rán


Hạnh phúc là khi bạn thích thú cầm chiếc bánh rán trên tay mà không quan tâm nó đang nguội hay nóng.

Niềm vui là khi bạn chấp nhận chỉ ăn được một nửa chiếc bánh của mình để làm tăng gấp đôi số người được ăn.

Bất hạnh là khi bạn có cả một rổ bánh nhưng lại không có thời gian để ăn chúng.

Khôn ngoan là khi bạn đủ kiên nhẫn bỏ ra một giây trước khi ăn để suy nghĩ về thành phần làm ra chiếc bánh đó.

Kém cỏi là khi bạn chỉ nghĩ đến việc chiếc bánh này có đủ no sau khi ăn xong hay không mà bỏ qua vị giác của mình
trong lúc thưởng thức chúng.

Trân trọng là khi bạn ăn bánh mà không bỏ sót một mẫu vụn bánh nào, đới với một chiếc bánh thì vụn bánh chỉ như một hạt bụi nhưng với một rổ bánh thì số mảnh vụn đó có thể to hơn cả một chiếc bánh.

Tình bạn là khi bạn đói bụng nhưng vẫn thích thú ngồi nhìn ai đó ăn chiếc bánh của mình.

Tình yêu là khi bạn đói bụng nhưng vẫn thích thú ngồi nhìn một ai đó ăn chiếc bánh do chính tay mình làm ra.

Cao cả là khi bạn sẳn sàng bẻ đôi chiếc bánh của mình để thể hiện thiện chí với người chưa bao giờ chịu cho bạn ăn chung chiếc bánh của họ.

Thất bại không phải là khi bạn bị mắc nghẹn trong lúc ăn mà là khi bạn không còn dám ăn bánh rán nữa sau một lần mắc nghẹn.

Thành công là khi bạn trải qua những cơn mắc nghẹn và rút ra được rằng có thêm một cốc nước lạnh mỗi khi ăn là một điều hữu ích.

Thành tựu không phải là lúc bạn xây được xưởng bánh rán mà đơn giản là việc bạn đủ khao khát và tự tay làm ra được những chiếc bánh rán thơm ngon.

Vĩ đại không to lớn như chúng ta nghĩ mà chỉ đơn giản là việc bạn có thể đạt được trọn vẹn tất cả hạnh phúc, niềm vui, khôn ngoan, trân trọng, tình bạn, tình yêu, cao cả, thành công thành tựu với những điều nhỏ bé, giản dị nhất như với những chiếc bánh rán.

Thứ Ba, 29 tháng 11, 2011

Thôi quên nhé


Buồn đôi lúc, ta lại cười một lúc
Giấc mơ kia, chỉ thoáng mây cuối trời
Buồn nghiêng ngả, rồi lại cười thêm lệ
Như cánh chim trời, mỏi cánh vẫn chơi vơi


Sầu làm chi, lại tiễn biệt chia ly
Vui tâm thức, ta nhận làm tri kỷ
Để rồi sau, đường dài, ta quên nghỉ
Tri kỷ rồi, tiễn biệt…vẫn…chia ly


Ta vùi mình, chìm trong giấc mộng tình
Giấc mộng nào, để rồi lại cô đơn
Giấc mộng nào, cho ta những chán chường
Giấc mộng nào, ta biết….để yêu thương


Thôi quên nhé, một khoảng trời yên vui
Thôi quên nhé, ngày mai…những bùi ngùi
Thôi quên nhé, ngày mai…còn chi nữa
Thôi quên nhé, riêng ta… những ngậm ngùi!






K.C
29.11.2011



Thứ Hai, 28 tháng 11, 2011

Câu chuyện về lòng biết ơn


Có một chàng trai trẻ vừa tốt nghiệp Đại học loại xuất sắc nộp đơn dự tuyển vào một vị trí quản lý tại một công ty lớn.
Anh ta vượt qua các vòng đầu tiên. Đến vòng cuối cùng, đích thân ông Giám đốc phỏng vấn để đưa ra quyết định cuối cùng.
Ông Giám đốc phát hiện ra một điều từ CV của chàng trai trẻ rằng trong suốt các năm học, anh ta luôn đạt thành tích học tập một cách xuất sắc. Từ trường Trung học cho đến khi vào Đại học và thi tốt nghiệp, không năm nào mà chàng trai này không đạt được danh hiệu xuất sắc.
Ông Giám đốc hỏi, “Anh có bao giờ nhận được học bổng từ trường không”. “Không bao giờ”, chàng trai trả lời.
Ông Giám đốc bèn hỏi tiếp,”Vậy là cha anh đã trả toàn bộ học phí cho anh phải không?”. Chàng trai trẻ trả lời:” Cha tôi đã mất từ hồi tôi được một tuổi, toàn bộ số tiền học phí là do mẹ tôi gánh vác”.
“Vậy mẹ anh làm việc ở công ty nào?” Ông Giám đốc hỏi. Chàng trai trẻ bèn trả lời, “Mẹ tôi làm công việc giặt quần áo”.
Ông Giám đốc nghe vậy bèn đề nghị chàng trai trẻ đưa hai bàn tay ra cho ông xem. Hai bàn tay chàng trai khá đẹp và mềm mại.
Ông Giám đốc hỏi:” Vậy trước đây có bao giờ anh giúp đỡ mẹ anh trong việc giặt quần áo chưa?”. “Chưa bao giờ”, chàng trai trẻ trả lời, “Mẹ tôi lúc nào cũng chỉ muốn tôi học và đọc thật nhiều sách. Hơn nữa, mẹ tôi có thể giặt quần áo nhanh hơn tôi.”
Ông Giám đốc nghe thấy vậy bèn nói: “ Tôi có một yêu cầu. Hôm nay lúc anh về nhà, hãy đi và rửa hai bàn tay của mẹ anh. Rồi hãy đến gặp tôi vào sáng ngày hôm sau”.
Chàng trai trẻ cảm giác rằng cơ hội trúng tuyển của mình vào công ty này rất cao. Anh ta liền vui vẻ về nhà gặp mẹ và nói với bà hãy để anh ra rửa hai bàn tay của bà ngày hôm nay. Bà mẹ nghe vậy cảm thấy rất lạ, trong lòng bà dấy lên những cảm xúc vui buồn lẫn lộn, bà bèn đưa hai bàn tay mình ra cho chàng trai.
Chàng trai trẻ chầm chậm rửa sạch bàn tay của mẹ mình. Từng giọt nước mắt của chàng trai rơi xuống khi anh ta thực hiện công việc của mình.Lần đầu tiên chàng trai nhận ra rằng đôi bàn tay của mẹ mình thật là nhăn nheo, hơn nữa hai bàn tay còn chằng chịt những vết sẹo và chai sạn. Những vết sẹo này hẳn là rất đau đớn vì chàng trai cảm nhận được bà mẹ khẽ rùng mình mỗi khi chàng trai rửa chúng trong nước.
Đây cũng là lần đầu tiên chàng trai trẻ nhận ra rằng chính đôi bàn tay này hàng ngày làm công việc giặt quần áo để có thể trang trải đủ tiền học phí của anh ta ở trường học. Những vết sẹo trên đôi bàn tay của bà mẹ cũng là cái giá cho kết quả đậu tốt nghiệp, cho những bảng điểm xuất sắc và cho cả tương lai của anh ta.
Sau khi rửa sạch đôi bàn tay của bà mẹ, chàng trai trẻ lặng lẽ giặt nốt luôn chỗ quần áo còn lại trong ngày.
Tối hôm đó, bà mẹ và chàng trai đã nói chuyện với nhau rất lâu.
Sáng ngày hôm sau, chàng trai trẻ quay lại công ty phỏng vấn.
Ông Giám đốc nhận thấy nước mắt còn đọng trên khóe mắt của chàng trai trẻ bèn hỏi:” Anh có thể cho tôi biết anh đã làm gì và học được những gì ở nhà của anh ngày hôm qua không?”
Chàng trai trả lời:” Tôi đã rửa đôi bàn tay của mẹ tôi, và tôi cũng đã giặt nốt chỗ quần áo còn lại.”
Vậy anh hãy cho tôi biết cảm giác của anh như thế nào?” Ông Giám đốc hỏi.
Chàng trai trẻ bèn trả lời trong nước mắt:
Thứ nhất: Tôi hiểu được nhờ có mẹ mà tôi có được ngày hôm nay.
Thứ hai: Tôi hiểu được kiếm tiền vất vả đến như thế nào.
Thứ ba: Tôi đã nhận thức được sự quan trọng và giá trị của tình cảm gia đình.
Ông Giám đốc nói:” Đó chính xác là những gì tôi cần tìm ở một nhà quản lý. Tôi muốn tìm những ứng viên có thể nhận thức được sự giúp đỡ của những người khác, người có thể hiểu được sự khó nhọc của người khác khi hoàn thành một công việc nào đó, và là người không đặt tiền bạc là mục đích sống duy nhất của mình. Xin chúc mừng. Anh đã được tuyển.”

Câu chuyện những con Ốc Sên…



Câu chuyện thứ nhất

Có 2 con ốc sên yêu nhau. Khi chia tay, chúng bỏ đi về 2 hướng khác nhau.

Con ốc sên thứ nhất đi về hướng Tây.

Con ốc sên thứ 2 đi về hướng Đông.

Con ốc sên thứ nhất đi mãi, đi mãi… Nó đi mà k hề dừng lại… Đi qua tất cả các con ốc sên mà nó gặp ở trên đường… Cho đến khi… nó k thể đi được nữa… Và nó đã chết bên 1 hòn đá nhỏ.

Con ốc sên thứ 2 bỏ đi, bỏ đi nhưng nó biết cách dừng lại, dừng lại để biết cách sống tiếp. Nó dừng lại để gặp 1 con ốc sên thứ 3, và nó sống tiếp bằng cách yêu con ốc sên đó.

Con ốc sên thứ nhất tượng trưng cho 1 tình yêu nguyên vẹn, sự thủy chung, sự hy sinh, quá hiếm hoi! Còn con ốc sên thứ 2 chỉ là thứ tình yêu quá đỗi tầm thường, nhan nhản trong cuộc sống.

Nhưng liệu trong chúng ta, có ai dám hay đủ can đảm yêu theo kiểu con ốc sên thứ nhất? Tôi dám chắc rằng, hầu hết mọi người đều từ chối yêu theo cái kiểu mà chúng ta vẫn gọi là thủy chung, hy sinh (Như đã nói ở trên), mà sẽ lựa chọn theo cách của con ốc sên thứ 2.


Câu chuyện thứ 2

Có 2 con ốc sên yêu nhau. Khi chia tay, chúng bỏ đi về 2 hướng khác nhau.

Con ốc sên thứ nhất đi về hướng Tây.

Con ốc sên thứ 2 đi về hướng Đông.

Con ốc sên thứ nhất đi mãi, đi mãi… Nó đi mà k hề dừng lại… Đi qua tất cả các con ốc sên mà nó gặp ở trên đường… Cho đến khi… nó k thể đi được nữa… Và nó đã chết bên 1 hòn đá nhỏ.

Con ốc sên thứ 2 bỏ đi, bỏ đi nhưng nó biết cách dừng lại, dừng lại để biết cách sống tiếp. Nó dừng lại để gặp 1 con ốc sên thứ 3, và nó sống tiếp bằng cách yêu con ốc sên đó.

Cho đến 1 ngày… Con ốc sên thứ 2 nhận ra rằng… Người nó thực sự yêu chính là con ốc sên thứ nhất!

Nó vội vàng bỏ đi… Đi về hướng Tây… Nó đi mãi… Đi mãi… Đi lâu lắm ý…

Rồi nó cũng tìm thấy xác con ốc sên thứ nhất bên cạnh 1 hòn đá nhỏ. Nó đã bỏ cả cuộc đời còn lại của mình để đi tìm tình yêu đích thực. Bây giờ thì nó đã tìm thấy, và cũng là lúc nó đã già lắm lắm…

Bất kỳ ai đi qua cũng có thể nhìn thấy 1 con ốc sên mỉm cười hạnh phúc nằm chết bên xác 1 con ốc sên đã chết từ rất lâu rồi…

Thế đấy! Hạnh phúc k chỉ là biết từ bỏ, mà còn là biết tìm lại, hạnh phúc hok chỉ là biết ra đi, mà còn là biết dừng lại. Con ốc sên thứ 2 thật dũng cảm khi nó dám từ bỏ lần thứ 2, và nó còn dũng cảm hơn, khi dám đi tìm lại tình yêu của mình. Nhưng trong tình yêu, sự nuối tiếc hay ân hận thì thường kết thúc hok có hậu. Tất cả chỉ là sự muộn màng, đáng tiếc!

Câu chuyện thứ 3

Có 2 con ốc sên yêu nhau. Khi chia tay, chúng bỏ đi về 2 hướng khác nhau.

Con ốc sên thứ nhất đi về hướng Tây.

Con ốc sên thứ 2 đi về hướng Đông.

Con ốc sên thứ 2 bỏ đi, bỏ đi nhưng nó biết cách dừng lại, dừng lại để biết cách sống tiếp. Nó dừng lại để gặp 1 con ốc sên thứ 3, và nó sống tiếp bằng cách yêu con ốc sên đó.

Con ốc sên thứ nhất bỏ đi nhưng cũng biết cách dừng lại, dừng lại để biết cách sống tiếp. Nhưng nó dừng lại k phải để gặp 1 con ốc sên thứ 3, và nó sống tiếp hok phải bằng cách yêu 1 con ốc sên khác, chỉ đơn giản là ăn lá cây và uống những giọt sương mà thôi!

Cho đến 1 ngày… Con ốc sên thứ 2 nhận ra rằng… Người nó thực sự yêu chính là con ốc sên thứ nhất!

Nó vội vàng bỏ đi… Đi về hướng Tây… Nó đi mãi… Đi mãi… Đi lâu lắm ý…

Rồi nó cũng tìm thấy con ốc sên thứ nhất đang hom hem ăn lá non bên 1 hòn đá nhỏ. Trông con ốc sên thứ 2 bây giờ cũng lọm khọm lắm rồi. Chúng cười với nhau bằng cái miệng móm mém. Dành cả cuộc đời còn lại để tìm thấy tình yêu đích thực, giờ thì chúng chỉ còn 2h để có thể ở bên nhau trước khi kết thúc vòng đời của ốc sên. Chúng đã rất hạnh phúc! Thực sự hạnh phúc!

Trong cuộc sống cũng như trong tình yêu, đôi khi phải dừng lại để biết mình đã đi được bao xa, đôi khi phải đau khổ mới biết mình hạnh phúc, đôi khi phải xa nhau mới biết yêu nhau đến nhường nào, và đôi khi phải biết từ bỏ để tìm lại. Như đã nói ở câu chuyện thứ 2 ” sự nuối tiếc hay ân hận thì thường kết thúc k có hậu. Tất cả chỉ là sự muộn màng, đáng tiếc!”. Chỉ là “thường” thôi! Nếu ai cũng nghĩ như vậy và hok đủ can đảm tìm lại hạnh phúc cho mình như con ốc sên thứ 2 ở trong câu chuyện cuối cùng này, thì liệu tình yêu còn có ý nghĩa nữa k?

Đôi lúc tự hỏi bản thân, liệu tình yêu của mình sẽ là câu chuyện ốc sên thứ mấy? Hay sẽ có thêm câu chuyện ốc sên thứ 4 ” Có 2 con ốc sên yêu nhau, và sống hạnh phúc bên nhau trọn đời, mà chẳng xất hiện 1 con ốc sên thứ 3 nào cả! Sẽ k có TỪ BỎ, RA ĐI hay NUỐI TIẾC…

Có lẽ trong tình yêu, k có gì là đúng hay sai cả! Nếu bạn cho là đúng, thì chắc chắn là nó đúng, còn nếu bạn cho rằng nó sai, thì nó buộc phải sai! Vậy thôi.

Mẹ


Năm đó tôi lên 10, căm thù cái trại mồ côi nơi tôi đang sống. Tôi đã ở đó 4 năm và không biết mình còn phải chịu đựng bao lâu nữa. Rồi tôi quyết định trốn đi. 
    
Tôi chạy hàng dặm đến mệt đứt hơi mới bắt đầu đi bộ, nhưng vẫn nhanh hết sức có thể. Vừa đi vừa nghĩ kiếm cái gì đó để ăn.
    
Khi đến gần ga, tôi nhìn thấy một bà cụ lôi thôi lem luốc, kéo theo cái túi to màu nâu.
    - Con trai, có thể đem những chai thủy tinh này tới cửa hàng bên kia phố bán lại được không? - Bà cụ gọi khi nhìn thấy tôi - Bà sẽ mua cho con chiếc kẹo.
    - Được ạ! - Tôi nhấc cái túi lên - Con làm giúp bà thôi. Không cần mua gì cho con cả.
    Tôi kéo cái túi sang đường. Đó là cửa hàng thu mua chai lọ. Cái túi của bà cụ đựng đầy các loại vỏ chai nước ngọt. Tôi bán lại hết chỗ chai đó rồi đem tiền quay lại chỗ bà cụ.
    - Con đếm tiền cho bà được không, con trai?
    - Bà không biết đếm ạ? - Tôi tò mò.
    - Không phải, con trai ạ. Bà chỉ không nhìn rõ thôi.
    Trong khi tôi đếm tiền, hai thằng bé cao lớn lại gần. Một thằng cố giật tiền, còn thằng kia kéo áo bà cụ. Bọn chúng gào lên: "Bọn lang thang, thiểu năng!". Tôi túm chặt nắm tiền, khi bị một thằng bé đẩy ngã, tôi vẫn cố bắt từng đồng xu bị rơi ra. Và không buông những đồng xu cả khi một thằng dẫm lên tay tôi.
    - Mấy đứa kia, làm gì vậy? - Tiếng một người lớn đằng xa quát vọng tới.
    Hai thằng bé bỏ chạy.
    Tôi lồm cồm bò dậy, nhặt nốt hai đồng xu rơi trên mặt đất, đếm lại tiền và đưa trả cho bà cụ.
    - Con còn bé thế mà đếm giỏi thật, lại nhanh nữa! - Bà cụ cười và xoa đầu tôi.
    - Có phải bà cũng bị thiểu năng như con không? - Tôi hỏi bà cụ.
    - Con không thiểu năng. Con thông minh lắm, bà chắc chắn con là một học sinh giỏi. Con đếm rất nhanh. Lại dễ thương nữa.
    - Có thật bà nghĩ thế không? - Tôi hỏi, mong muốn một sự xác nhận lại. Tôi nghĩ mắt tôi chưa bao giờ mở to đến thế và mặt tôi chưa bao giờ đỏ đến thế.
    
    Trong suốt những năm thơ ấu, số lần những người lớn khen tôi và khiến tôi tự hào về mình chỉ đếm trên đầu ngón tay (mà là trên một bàn tay mà thôi). Cho nên mỗi lần như thế, những lời khen thấm vào tôi như nước thấm vào miếng mút vậy. 

****
 
 

 
Rất nhiều năm sau, tôi không gặp lại bà cụ, nhưng luôn nghĩ đến bà. Tôi nhớ rất rõ bà cụ trông thế nào và ăn mặc ra sao. Tôi cũng nhớ rất rõ bà đi khập khiễng, hai chiếc dép cọc cạch. Nhưng điều tôi nhớ rõ nhất là nụ cười ấm áp và tử tế của bà.
    Cho dù chỉ gặp trong một khoảnh khắc, bà cụ đã tặng tôi điều tôi cần từ một "người mẹ" - đem tới cho tôi niềm tin rằng tôi không phải thiểu năng, rằng tôi cũng dễ thương, và quan trọng nhất, rằng tôi cũng thông minh và có thể là một học sinh giỏi.
    Những lời đó của bà cụ tạo nên những cảm xúc rất rõ ràng và đi theo tôi trong suốt mấy chục năm sau đó.
    Năm nào, vào ngày của Mẹ, tôi cũng mua một bó hoa về nhà, kèm theo một tấm thiệp ghi: "Tặng MẸ. Dù MẸ đang ở đâu".

Roger Dean Kiser

Thụ Hân (dịch)

Câu chuyện Tình yêu không bình thường


"Cynthia và Alvin chơi với nhau từ nhỏ, và khi lớn lên một chút, tình bạn của họ chuyển thành tình yêu, nhưng bố mẹ cả hai bên đều không ủng hộ.     

Rồi Alvin nhận được một học bổng du học. Sợ tình yêu sẽ ảnh hưởng đến việc học của Alvin, bố mẹ cậu đã tìm đến Cynthia, yêu cầu cô tránh mặt Alvin. Nghĩ tới sự nghiệp của Alvin nên Cynthia đồng ý.

    Alvin cực kỳ suy sụp. Vài ngày sau, Cynthia nghe chị gái Alvin nói rằng cậu đã tới London.
    
Nhiều tháng trôi qua, Cynthia không nhận được tin gì từ Alvin. Đôi khi, không chịu nổi nữa, cô gọi điện cho chị gái Alvin để hỏi thăm. Chị Alvin nói rằng cậu vẫn khoẻ mạnh, học giỏi và đã có bạn gái mới.
    
Cynthia cảm thấy mọi thứ như đều đảo lộn, dù biết đó là điều tốt nhất của Alvin. Cô cố quên Alvin, nhưng không thể. Cynthia trở nên tuyệt vọng, mệt mỏi và hay khóc.

    Một đêm, khi Cynthia đang khóc, thì có tiếng chuông điện thoại. Đầu dây bên kia là tiếng của Alvin:
    - Cynthia, đừng khóc. Mình sắp về nhà rồi, nhớ phải chờ mình đấy!
    Chỉ được có thế, rồi Alvin vội vã gác điện thoại.
    
Đêm hôm đó, Cynthia nằm mơ thấy Alvin. Họ gặp nhau ở khu công viên trước đây hai người thường đến chơi. Alvin nói rằng cậu rất vui được gặp lại Cynthia, rằng cậu không hề có bạn gái mới. Nhưng trước khi Cynthia kịp hỏi gì thì Alvin đã biến mất.

    Sáng hôm sau, Cynthia vội vã gọi điện cho chị gái Alvin, kể lại mọi chuyện và hỏi có phải Alvin sắp về không. Chị gái Alvin chợt oà khóc:
    - Cynthia, xin lỗi em, tất cả là chị nói dối đấy. Alvin đã mất cách đây 6 tháng. Nó bị tai nạn ôtô... Alvin từng nói là nó không chịu được khi nhìn thấy em buồn... Chị đã nghĩ có thể nói dối để em quên Alvin đi...

    Cho dù Cynthia khẳng định một ngàn lần rằng đêm hôm trước, Alvin đã thật sự gọi điện về cho cô, thì chị gái Alvin vẫn khăng khăng rằng đó chỉ là do cô tưởng tượng và sự thật là Alvin đã mất rồi.

    Nhưng Cynthia không tin. Cô tin rằng Alvin sẽ gọi điện lần nữa. Và đúng như thế, khoảng bằng giờ đêm trước, điện thoại reo. Cynthia nhấc máy ngay lập tức.

    Lần này, Alvin nói nhiều hơn, rằng cậu chưa bao giờ quên Cynthia, rằng cậu không ở cạnh Cynthia được, nhưng họ vẫn có thể nói chuyện qua điện thoại như vậy.



***

    - Anh đã sửa điện thoại rồi à? - Mẹ Cynthia hỏi bố cô như vậy khi ông vừa bước vào nhà - Em thấy Cynthia nói chuyện điện thoại với ai đó suốt đêm hôm qua.
    - Em làm sao thế? - Bố Cynthia lắc đầu khó hiểu - Anh đã sửa điện thoại đâu, máy vẫn hỏng mà!".

***

    Câu chuyện này tôi nhận được từ một người bạn. Bên dưới câu chuyện còn kèm một "lời nguyền": "Bạn có hai sự lựa chọn: một là gửi tiếp đi cho những người bạn khác. Hai là bỏ qua và tình yêu của bạn có thể sẽ kết thúc như trong câu chuyện".

    Tôi thì không tin vào "lời nguyền" mà chỉ thấy đây là một câu chuyện thật buồn. Nhưng nó nhắc chúng ta rằng:

Nếu chúng ta yêu thương một người, hãy biết trân trọng khi bạn còn có thể. 

Bởi không ai nói trước được tương lai, đừng bao giờ để mình phải hối hận vì mình đã không đủ quan tâm, không đủ yêu thương, hoặc không đủ can đảm để vượt qua những khó khăn, để giữ những gì mình yêu quý... 


Bạn có thể gửi câu chuyện này cho những người mà bạn quan tâm, và nói với họ những gì bạn cảm thấy, nói với họ rằng bạn yêu quý họ đến mức nào. Đừng sợ "lời nguyền". Đó là những gì tôi nghĩ, nên tôi mới gửi câu chuyện này đến cho các bạn ở đây.

Violet

Thục Hân (dịch)

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | Hot Sonakshi Sinha, Car Price in India