Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2011

Cậu bé mù và bông hoa dại



Chiều dần tắt khi tôi bước chân đến công viên. Ngồi xuống chiếc ghế nếp dưới rặng liễu, tôi mở sách ra đọc. Sáng nay tôi vừa nhận được thư từ chối của công ty nơi tôi đang thử việc. Thế là phải làm lại từ đầu. Lại phải đọc báo. Rồi xách hồ sơ chạy chỗ này chỗ kia. Chờ điện thoại báo tin. Hy vọng rồi lại thất vọng. Và rồi mới lúc nãy, tôi còn nhận thêm bức thư chia tay của người bạn trai đang đi du học. Hai đứa đã có nhiều kỉ niệm, đã thề thốt, hứa hẹn biết bao điều... Tôi ngồi thừ trên ghế, quyển sách mua hôm rồi chưa đọc được trang nào trên tay đã rơi xuống đất lúc nào k biết. Và tôi cũng không biết mình đã thổn thức tự lúc nào nếu không nghe có tiếng động ngay bên cạnh.

Hai thằng bé đột nhiên xuất hiện, đầu tóc của chúng bù xù, quần áo nhễ nhại mồ hôi. Chúng đến ngay trước mặt tôi. Một đứa cúi xuống và nói với giọng phấn khích:

-Cô xem, cháu tìm thấy gì này!

Trong tay nó là một bông hoa dại trông thật khó coi, lá héo rũ rượi, cánh hoa đã xỉn màu, không thể phân biệt rõ đó là màu cam, màu vàng hay màu đỏ nữa. Vì muốn hai thằng đi chỗ khác chơi, tôi đành gượng cười rồi quay mặt sang hướng khác. Nhưng thằng bé ấy lại ngồi xuống bên cạnh, đưa hoa lên mũi ngửi rồi thốt lên:

-Hoa này có mùi đặc biệt quá, lại đẹp nữa. Đây, cháu xin tặng cô!

Tôi biết mình phải cầm lấy bông hoa ấy nếu không chúng sẽ chẳng bao giờ chịu đi chỗ khác. Tôi đưa tay về phía đóa hoa và nói:

-Cô cảm ơn cháu.

Thay vì đặt hoa vào tay tôi, chẳng hiểu sao thằng bé cứ giơ thẳng ra giữa trời. Đến lúc đó, tôi mới phát hiện ra rằng thằng bé không nhìn thấy gì hết: nó bị mù.

Tôi thấy cổ mình như nghẹn lại, sống mũi cay xè. Bỗng chốc, tôi tự hỏi làm sao cậu bé tật nguyền ấy biết quên đi bất hạnh của mình để mỉm cười với tôi, với cuộc sống. Lại không phải nụ cười vô tâm mà là một nụ cười động viên, chia sẻ. Còn tôi? Qua đôi mắt của cậu bé mù xa lạ, tôi lặng người khi chợt nhận ra mọi việc đã xảy đến không phải bởi tại cuộc đời, mà vấn đề nằm ngay trong chính bản thân mình. Trong những khoảnh khắc chán chường tệ hại, tôi đã tự cô lập mình với thế giới xung quanh, tôi chỉ biết đổ lỗi cho hoàn cảnh, mà không tận hưởng những vẻ đẹp vẫn đang hiện hữu xung quanh mình và tri ân từng giây từng phút được sống trong đời.

Những ngọn đèn đường đã sáng lên, soi rõ hai chiếc bóng trẻ thơ đang tựa vào nhau, đi tiếp...

-First news
Theo Meaning of life

Búp bê và bông hồng trắng







Vào ngày cuối cùng trước Lễ Giáng Sinh tôi vội vã tới siêu thị để mua các món quà tặng còn sót lại mà trước đó chưa kịp mua. Trời ơi, sao mà đông người như thế. Tôi bực bội tự nhủ thầm: "Cả đống người thế này thời bao giờ mới xong việc đây. Còn bao nhiêu nơi phải đi nữa chứ...!"

Mỗi năm lễ Giáng Sinh tới quả thật là gây phiền nhiễu cho tôi vô cùng. Tôi nhiều khi nghĩ lẩn thẩn giá mình được nằm xuống ngủ một giấc dài cho ngon lành và chỉ tỉnh dậy khi ngày lễ đã trôi qua xong xuôi thì hay biết mấy.

Tuy thế tôi vẫn phải len chân vào khu bán đồ chơi. Tại đó nhìn thấy giá cả quá mắc tôi lại lầm bầm rủa thầm. "Không biết tại sao bọn con nít cứ phải chơi các thứ đồ chơi đắt tiền như vậy chứ!" Trong khi loanh quanh tìm kiếm tại khu này tôi bất ngờ nhận thấy một cậu bé chắc khoảng chừng năm tuổi. Nó đang ôm một con búp bê trong ngực. Nó cứ lấy tay vuốt tóc con búp bê mãi. Nét mặt thật buồn bã. Tôi ngạc nhiên tự hỏi không biết nó muốn mua món đồ chơi này cho ai.

Chợt câu bé quay qua phía bà già đứng bên cạnh khẽ nói: "Bà ơi! Bà có chắc là con chẳng đủ tiền mua cái này không?" Bà già trả lời: "Con ơi! Bà biết mà, con không đủ tiền để mua cái con búp bê đó đâu!" Rồi bà dặn nó cứ đứng nguyên tại chỗ, khoảng năm phút sau bà sẽ trở lại. Bà phải chạy đi kiếm món đồ gì gần khu đó. Dặn dò xong là bà vội vã đi ngay. Cậu bé vẫn khư khư ôm con búp bê trong tay.

Tôi tò mò, bèn đi về phía nó và hỏi là là nó muốn mua con búp bê này cho ai. Cậu bé nói: "Đó là đồ chơi mà em gái con ưa thích lắm và luôn ao ước được tặng làm quà vào dịp Giáng Sinh này. Em con cứ tin chắc là ông già Nô En sẽ cho em con món quà búp bê như vậy đó!" Tôi an ủi: "Thế nào ông già Nô En cũng sẽ cho em con món quà đó. Con đừng lo lắng làm chi!"

Nhưng cậu bé trả lời tôi, giọng thật buồn: "Không đâu! Ông già Nô En không thể mang món quà này tới chỗ em của con bây giờ được đâu! Con phải đưa búp bê cho mẹ con để mẹ trao lại cho em con khi mẹ về nơi đó." Mắt cậu bé thật sầu thảm. "Em con đã về với bố con rồi. Bố nói mẹ cũng sẽ về với bố sớm thôi, nên con nghĩ rằng mẹ sẽ có thể mang búp bê theo rồi đưa lại cho em con!"

Tim tôi hầu như ngưng đập. Cậu bé ngước nhìn tôi và nói thêm: "Con đã nói với bố là dặn mẹ đừng bỏ đi vội. Hãy chờ con mua quà ở tiệm này xong và trở về kịp tới nhà đã." Rồi cậu bé móc trong túi ra một tấm hình rất đẹp chụp nó đang cười rất tươi tắn, rất dễ thương. "Con cũng muốn mẹ con mang theo tấm ảnh này để mẹ đừng có quên con! Con yêu mẹ và ước mong rằng mẹ không phải rời xa con nhưng bố nói là mẹ phải đi theo với em gái con!" Nói xong cậu bé lại nhìn vào con búp bê, cặp mắt buồn bã thầm lặng.

Tôi vội thò tay vào túi kín đáo lấy ra vài tờ giấy bạc. Tôi nói với đứa bé: "Con hãy đếm lại tiền của con xem, biết đâu có khi đủ tìền mua quà đấy!" "Vâng!" cậu bé nói "Con mong sao có đủ tiền." Tôi khéo léo lén bỏ chút tiền bạc của tôi nhập vào xấp tiền của cậu bé không để cậu bé thấy và chúng tôi cùng đếm. Bây giờ thì có đủ tiền mua búp bê rồi, ngoài ra lại còn dư thêm một chút nữa chứ!

Cậu bé mừng rỡ ra mặt, la lên: "Cám ơn Trời đã cho con đủ tiền!" Rồi nó ngước nhìn tôi nói thêm: "Hôm qua trước khi đi ngủ con đã cầu Trời cho con đủ tiền mua con búp bê này để mẹ con có thể mang theo mà đưa lại cho em con. Vậy là ông Trời đã nghe thấy lời cầu xin rồi đó!" "Con cũng muốn có đủ tiền để mua thêm một bông hồng tặng mẹ con. Nhưng con đâu dám xin nhiều như thế. May sao Trời thương mà lại cho con đủ tiền mua cả búp bê lẫn hoa hồng!" "Bác biết không, mẹ con thích hoa hồng màu trắng lắm bác ạ!"

Câu chuyện tới đó thời bà già vừa quay lại. Tôi bèn đẩy xe đi qua khu khác để mua hàng. Tôi mua sắm xong xuôi. Ô hay! Sao trong lòng mình lại suy tư khác lúc mới vào trong tiệm như thế này! Tôi cứ nghĩ mãi về đứa bé đó. Không thể nào quên được. Rồi tôi chợt nhớ đến một tin về tai nạn xe cộ đã đăng trên báo địa phương này, khoảng hai ngày trước đó. Tin đề cập tới một kẻ lái xe tải say rượu. Hắn đâm vào một xe hơi trên đó có một bà mẹ trẻ lái xe với cô con gái nhỏ ngồi bên cạnh. Chiếc xe tan nát. Cô bé gái chết ngay tại chỗ. Còn bà mẹ bị thương rất nặng. Gia đình hiện phải quyết định có nên rút các ống thở bằng máy trợ giúp ra hay không vì nạn nhân vẫn mê man bất tỉnh. Khó mà sống nổi. Không rõ đây có phải là gia đình cậu bé nói trên hay chăng?"

Hai ngày sau khi chuyện trò với cậu bé, tôi lại đọc được một tin trên báo chí loan báo rằng bà mẹ trong tai nạn xe hơi trên nay đã qua đời rồi. Tôi bèn quyết định đi mua một bó hoa hồng màu trắng và tìm tới viếng người quá cố theo như địa chỉ nhà quàn ghi trên báo. Tôi tới nơi. Bà mẹ trẻ nằm đó, trong quan tài. Một tay ôm một bông hồng màu trắng tuyệt đẹp cùng con búp bê. Một tay ôm tấm hình một đứa trẻ đặt trên ngực như ấp ủ yêu thương. Đó chính là hình đứa trẻ mà tôi đã gặp trong siêu thị.

Tôi rời nhà quàn. Mắt đẫm lệ. Có cảm tưởng rằng cuộc đời mình từ nay sẽ thay đổi luôn rồi. Tình yêu mà cậu bé kia đã dành cho mẹ và em gái thật tuyệt vời, khó mà tưởng tượng ra nổi. Vậy mà chỉ trong một giây phút ngắn ngủi không đầy chớp mắt một tên say sưa rượu chè lái xe đã cướp đi tất cả khối tình cảm thiêng liêng đó của cậu bé.

Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2011

Bình Yên Trong Cuộc Sống




Mỗi ngày, sau tiếng chuông báo thức đồng hồ, chúng ta mở mắt ra và nhìn thấy hàng trăm thứ cần phải làm hiện ra trước mắt. Ai cũng cố gắng phải làm cho tốt các công việc, cố gắng phải hoàn thành xong trước khi hết giờ, thậm chí có thể tận dụng giờ nghỉ trưa để cho kịp tiến độ công việc. Tận dụng tất cả những sức lực sau một đêm dài nghỉ ngơi rồi một ngày mới lại bắt đầu, vội vã lao theo cái guồng quay của sức ép công việc, tranh đua với sự cố gắng của người khác, để chúng ta có thể đuổi kịp, nhanh chân cùng với kim chạy của thời gian.


Thật không may cho chúng ta, thời gian là một vòng quay khép kín. Ai cũng ra sức cố gắng chạy trong cái vòng tròn đó để mong thoát ra được sức ép và căng thẳng, để mong tìm được những phút thảnh thơi ở cái ranh giới giữa bắt đầu và kết thúc của thời gian, nhưng thật tiếc, càng cố gắng đuổi theo bao nhiêu thì chúng ta chẳng thể nào với tới được đích đến. Khi hết giờ cho những nhiệm vụ được giao trong ngày, chúng ta trở về nhà với hàng trăm những suy nghĩ về những nhiệm vụ của ngày mai, mệt mỏi và căng thẳng, mọi thứ trở lên hỗn loạn trong suy nghĩ của mỗi người. Những suy nghĩ đó lấn át đi những thứ tưởng chừng như đơn giản, dường như tiếng kêu của thời gian làm cho con người quên đi cái âm thanh của cuộc sống riêng mình.


Chúng ta dành thời gian để chạy trong vòng tròn, dành thời  gian để lắng nghe âm thanh của tiếng tíc tắc, nhưng chúng ta lại không dành thời gian cho một cuộc sống yên bình bên những người thân yêu, không có đủ thời gian để lắng nghe những tiếng cười sảng khoái trong những lần gặp gỡ bạn bè vui vẻ, trong những bữa cơm đầm ấm bên gia đình.
Chúng ta lúc nào cũng tự dặn lòng sẽ luôn cố gắng, có cố gắng sẽ đem lại nhiều thứ mà chúng ta ao ước, lúc đó mọi người sẽ nhìn ta với một ánh mắt khác, ta sẽ hạnh phúc hơn, ta có thể mỉm cười.
Thực sự đã không phải như vậy. Càng cố gắng xa lánh những thứ bình dị để lao vào cái vòng quay của mệt mỏi, dần dần ta đã đánh mất đi những thứ bình dị, những niềm vui, hạnh phúc, nào ai biết những thứ cố gắng để tìm trong cái ranh giới giữa khởi đầu và kết thúc lại đang mất đi mà bản thân chúng ta không thể nhận ra được.


Chúng ta sống và tồn tại trong mọi lĩnh vực của cái hữu hình, có ai nhận ra được cái vô hình vẫn luôn tồn tại, theo sát chúng ta, luôn bên cạnh ta để mong muốn một lần khi ta chùn bước, ngoảnh mặt lại ta thấy nụ cười của cái vô hình.
Hãy sống chậm lại, sống để cảm nhận những điều tuyệt vời tồn tại sau những bước chân dài luôn chạy, sống để lắng nghe những âm thanh yên bình, giản dị sau những mê cung của cuộc đời, sống sao cho khi ta ngoảnh mặt lại, ta lại nở nụ cười vì ta đã có những khoảnh khắc tuyệt vời bên những người mà ta thương yêu nhất!!!

Thứ Năm, 2 tháng 6, 2011

Bạn là ai?




Bạn và tôi, những người đã sinh ra, lớn lên và bị cuốn vào cái vòng xoáy của cuộc sống. Để rồi khi bạn vấp ngã, bạn phải đấu tranh tư tưởng, có lúc nào đấy bạn tự hỏi : "Tôi là ai trong cuộc sống này?"

 
Mỗi người có 1 cuộc sống của riêng mình, nhưng cái nhìn nhận từ cuộc sống khiến con người không chấp nhận cái gì đã có ở hiện tại. Họ nhìn theo những ước mơ, khát vọng, những điều mà xã hội đang diễn ra ngày một chóng mặt rồi ánh mắt của chúng ta nhìn theo một cuộc sống của người khác để rồi ao ước được như họ, muốn một cuộc sống như thế. Và khi không đạt được những gì như ý muốn, một số người đã cảm thấy hối tiếc và nói rằng :” Giá như tôi là một người khác”
 Liệu có khi nào bạn dừng chân trên vòng xoay của cuộc sống để tự nhìn nhận lại bản thân mình giống như một người mất trí nhớ luôn cố gắng tìm lại lý lịch của bản thân, họ lục lọi tất cả những gì đã từng diễn ra trong cuộc sống mà họ đã từng trải qua để giải đáp cho câu hỏi : “Tôi là ai?”





Để giải đáp cho câu hỏi có hàng trăm hàng nghìn câu trả lời, đáp án nằm ở những người mà chúng ta đang tiếp xúc, đã thương yêu và luôn gần gũi với mình. Bạn sẽ tìm được câu trả lời trong những lời nói giản dị nhất, trong những thứ mà bạn đã làm cho người khác mà bấy lâu bạn cũng không nhớ rõ.
Bạn là ai khi bạn đã từng cô đơn để rồi khi đôi tay tình yêu của cuộc sống chạm đến, bạn cảm thấy ấm áp vì có những người mình thương yêu luôn bên cạnh.
Bạn là ai khi trong bao bộn bề lo toan của cuộc sống, bạn cau có, hay nóng giận để rồi bất chợt nhìn thấy những đứa trẻ hồn nhiên đang nô đùa, bạn mỉm cười vì điều đó.
Bạn là ai khi bạn sẵn sàng tha thứ cho những lỗi lầm của người khác để rồi đôi khi bạn lại tự trách mình vì đã không làm được những gì mà mọi người mong đợi.
Bạn là ai khi bờ vai bạn thật ấm áp cho một ai đó đang bị tổn thương.
Bạn là ai khi những căng thẳng của cuộc sống cứ luôn xảy ra và có những lúc bạn dành một không gian chỉ của riêng bạn để thư giãn, tận hưởng những khoảnh khắc tuyệt vời đó.
Bạn là ai khi ngày mai sẽ đến, bạn cố gắng bắt chước một hình mẫu lý tưởng nào đó, để rồi bạn có tự nhận thấy rằng hôm nay bạn đã sống theo cách sống của riêng mình.
……
Bạn là ai?
Bạn là chính bạn!!!

Thứ Tư, 1 tháng 6, 2011

Bình yên...




Bình yên...
Bình yên không phải là khoảnh khắc...
Bình yên không phải một món quà hay phần thưởng...
Bình yên càng không phải là một đích tới...



Có những người dù đã lập gia đình, yên bề gia thất; đã tìm thấy được niềm vui, hạnh ngộ và hạnh phúc; đã đi hết cả cuộc đời... rồi vẫn tự hỏi Bình yên là gì ? Phải, bình yên là gì khi đằng sau những niềm vui là nỗi buồn, đằng sau hạnh ngộ là chia ly, đằng sau hạnh phúc là những đau khổ, đằng sau mái đầu bạc vẫn hỏi 2 tiếng "tại sao"!!!

Có lẽ chăng? Bình yên chính là quãng đời mà một con người phải trải qua; là thứ dịu dàng nhất và cũng là sóng gió nhất, là thứ nhẹ nhàng nhất nhưng cũng là đầy chông gai ?! Nếu hôm nay, ta dũng cảm đối mặt, mỗi ngày bước qua nó một chút, một ít... thì có thể ngày mai ta tự hào bởi ta vẫn còn là chính ta đấy thôi, ta tự hào bởi những điều mà đời đã nhận được từ ta; ta hạnh phúc bởi ta nhận ra một điều rằng "trên thế gian này nào có ai giàu hơn ai, nào có ai giỏi hơn ai", bởi ta sinh ra đã là một kẻ hành khất trên đời, suốt đời hành khất đi xin "yêu thương", xin "lòng nhân ái", sự tha thứ và bao dung mà quên mất rằng có những người cũng đang đưa tay xin ta những "yêu thương", xin ta "lòng nhân ái"... Và sau tất cả, còn lại sẽ không phải là của cải, không phải tiền bạc, không phải là tài năng... phần còn lại đưa tiễn ta về với cát bụi lại chính là những phần ta đã "xin" được của đời, "xin" được của người! Người đời nói rằng: chẳng ai có thể tự đứng vững khi đứng một mình cả... tựa như chẳng có ngôi nhà nào đứng vững chỉ bởi một cột chống!!!






Khi ta đi hết quãng đời ấy, khi ta sắp trút lại chút hơi thở cuối cùng, ta mới biết được rằng mình đã làm được những gì, đã "xin" được những gì, đã có được những gì và đã "mất" những gì... Ta mới thấy được ta đã đi qua bao nhiêu miền Bình Yên! Sẽ có những kẻ ăn xin thấy tủi lắm bởi đến lúc đó họ mới nhận ra rằng tất cả những gì họ có chỉ như một đứa trẻ mới chập chững bước đi; song cũng có những kẻ lại tiếp tục bước qua một miền Bình Yên khác với nụ cười sau một ánh mắt...!

Và có một điều mong ta luôn nhớ: "Bình yên là một thứ xa xỉ với niềm vui và hạnh phúc. Chỉ thực sự là Bình Yên khi ta biết bước qua nỗi đau buồn của quá khứ, sống tốt với hiện tại và cần trân trọng những điều mình đang có. Không ai là của mình và không cái gì thuộc về mình; bởi chúng ta chỉ có duy nhất một thứ mà không phải ai cũng giữ được, vậy chúng ta hãy học cách giữ nó trước khi đòi hỏi thêm bất cứ điều gì. Và thứ duy nhất đó chính là chính mình"!







 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | Hot Sonakshi Sinha, Car Price in India