Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2011

Bình Yên Trong Cuộc Sống




Mỗi ngày, sau tiếng chuông báo thức đồng hồ, chúng ta mở mắt ra và nhìn thấy hàng trăm thứ cần phải làm hiện ra trước mắt. Ai cũng cố gắng phải làm cho tốt các công việc, cố gắng phải hoàn thành xong trước khi hết giờ, thậm chí có thể tận dụng giờ nghỉ trưa để cho kịp tiến độ công việc. Tận dụng tất cả những sức lực sau một đêm dài nghỉ ngơi rồi một ngày mới lại bắt đầu, vội vã lao theo cái guồng quay của sức ép công việc, tranh đua với sự cố gắng của người khác, để chúng ta có thể đuổi kịp, nhanh chân cùng với kim chạy của thời gian.


Thật không may cho chúng ta, thời gian là một vòng quay khép kín. Ai cũng ra sức cố gắng chạy trong cái vòng tròn đó để mong thoát ra được sức ép và căng thẳng, để mong tìm được những phút thảnh thơi ở cái ranh giới giữa bắt đầu và kết thúc của thời gian, nhưng thật tiếc, càng cố gắng đuổi theo bao nhiêu thì chúng ta chẳng thể nào với tới được đích đến. Khi hết giờ cho những nhiệm vụ được giao trong ngày, chúng ta trở về nhà với hàng trăm những suy nghĩ về những nhiệm vụ của ngày mai, mệt mỏi và căng thẳng, mọi thứ trở lên hỗn loạn trong suy nghĩ của mỗi người. Những suy nghĩ đó lấn át đi những thứ tưởng chừng như đơn giản, dường như tiếng kêu của thời gian làm cho con người quên đi cái âm thanh của cuộc sống riêng mình.


Chúng ta dành thời gian để chạy trong vòng tròn, dành thời  gian để lắng nghe âm thanh của tiếng tíc tắc, nhưng chúng ta lại không dành thời gian cho một cuộc sống yên bình bên những người thân yêu, không có đủ thời gian để lắng nghe những tiếng cười sảng khoái trong những lần gặp gỡ bạn bè vui vẻ, trong những bữa cơm đầm ấm bên gia đình.
Chúng ta lúc nào cũng tự dặn lòng sẽ luôn cố gắng, có cố gắng sẽ đem lại nhiều thứ mà chúng ta ao ước, lúc đó mọi người sẽ nhìn ta với một ánh mắt khác, ta sẽ hạnh phúc hơn, ta có thể mỉm cười.
Thực sự đã không phải như vậy. Càng cố gắng xa lánh những thứ bình dị để lao vào cái vòng quay của mệt mỏi, dần dần ta đã đánh mất đi những thứ bình dị, những niềm vui, hạnh phúc, nào ai biết những thứ cố gắng để tìm trong cái ranh giới giữa khởi đầu và kết thúc lại đang mất đi mà bản thân chúng ta không thể nhận ra được.


Chúng ta sống và tồn tại trong mọi lĩnh vực của cái hữu hình, có ai nhận ra được cái vô hình vẫn luôn tồn tại, theo sát chúng ta, luôn bên cạnh ta để mong muốn một lần khi ta chùn bước, ngoảnh mặt lại ta thấy nụ cười của cái vô hình.
Hãy sống chậm lại, sống để cảm nhận những điều tuyệt vời tồn tại sau những bước chân dài luôn chạy, sống để lắng nghe những âm thanh yên bình, giản dị sau những mê cung của cuộc đời, sống sao cho khi ta ngoảnh mặt lại, ta lại nở nụ cười vì ta đã có những khoảnh khắc tuyệt vời bên những người mà ta thương yêu nhất!!!

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | Hot Sonakshi Sinha, Car Price in India