Thứ Tư, 1 tháng 6, 2011

Bình yên...




Bình yên...
Bình yên không phải là khoảnh khắc...
Bình yên không phải một món quà hay phần thưởng...
Bình yên càng không phải là một đích tới...



Có những người dù đã lập gia đình, yên bề gia thất; đã tìm thấy được niềm vui, hạnh ngộ và hạnh phúc; đã đi hết cả cuộc đời... rồi vẫn tự hỏi Bình yên là gì ? Phải, bình yên là gì khi đằng sau những niềm vui là nỗi buồn, đằng sau hạnh ngộ là chia ly, đằng sau hạnh phúc là những đau khổ, đằng sau mái đầu bạc vẫn hỏi 2 tiếng "tại sao"!!!

Có lẽ chăng? Bình yên chính là quãng đời mà một con người phải trải qua; là thứ dịu dàng nhất và cũng là sóng gió nhất, là thứ nhẹ nhàng nhất nhưng cũng là đầy chông gai ?! Nếu hôm nay, ta dũng cảm đối mặt, mỗi ngày bước qua nó một chút, một ít... thì có thể ngày mai ta tự hào bởi ta vẫn còn là chính ta đấy thôi, ta tự hào bởi những điều mà đời đã nhận được từ ta; ta hạnh phúc bởi ta nhận ra một điều rằng "trên thế gian này nào có ai giàu hơn ai, nào có ai giỏi hơn ai", bởi ta sinh ra đã là một kẻ hành khất trên đời, suốt đời hành khất đi xin "yêu thương", xin "lòng nhân ái", sự tha thứ và bao dung mà quên mất rằng có những người cũng đang đưa tay xin ta những "yêu thương", xin ta "lòng nhân ái"... Và sau tất cả, còn lại sẽ không phải là của cải, không phải tiền bạc, không phải là tài năng... phần còn lại đưa tiễn ta về với cát bụi lại chính là những phần ta đã "xin" được của đời, "xin" được của người! Người đời nói rằng: chẳng ai có thể tự đứng vững khi đứng một mình cả... tựa như chẳng có ngôi nhà nào đứng vững chỉ bởi một cột chống!!!






Khi ta đi hết quãng đời ấy, khi ta sắp trút lại chút hơi thở cuối cùng, ta mới biết được rằng mình đã làm được những gì, đã "xin" được những gì, đã có được những gì và đã "mất" những gì... Ta mới thấy được ta đã đi qua bao nhiêu miền Bình Yên! Sẽ có những kẻ ăn xin thấy tủi lắm bởi đến lúc đó họ mới nhận ra rằng tất cả những gì họ có chỉ như một đứa trẻ mới chập chững bước đi; song cũng có những kẻ lại tiếp tục bước qua một miền Bình Yên khác với nụ cười sau một ánh mắt...!

Và có một điều mong ta luôn nhớ: "Bình yên là một thứ xa xỉ với niềm vui và hạnh phúc. Chỉ thực sự là Bình Yên khi ta biết bước qua nỗi đau buồn của quá khứ, sống tốt với hiện tại và cần trân trọng những điều mình đang có. Không ai là của mình và không cái gì thuộc về mình; bởi chúng ta chỉ có duy nhất một thứ mà không phải ai cũng giữ được, vậy chúng ta hãy học cách giữ nó trước khi đòi hỏi thêm bất cứ điều gì. Và thứ duy nhất đó chính là chính mình"!







0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | Hot Sonakshi Sinha, Car Price in India