Thứ Tư, 30 tháng 11, 2011

Định luật bánh rán


Hạnh phúc là khi bạn thích thú cầm chiếc bánh rán trên tay mà không quan tâm nó đang nguội hay nóng.

Niềm vui là khi bạn chấp nhận chỉ ăn được một nửa chiếc bánh của mình để làm tăng gấp đôi số người được ăn.

Bất hạnh là khi bạn có cả một rổ bánh nhưng lại không có thời gian để ăn chúng.

Khôn ngoan là khi bạn đủ kiên nhẫn bỏ ra một giây trước khi ăn để suy nghĩ về thành phần làm ra chiếc bánh đó.

Kém cỏi là khi bạn chỉ nghĩ đến việc chiếc bánh này có đủ no sau khi ăn xong hay không mà bỏ qua vị giác của mình
trong lúc thưởng thức chúng.

Trân trọng là khi bạn ăn bánh mà không bỏ sót một mẫu vụn bánh nào, đới với một chiếc bánh thì vụn bánh chỉ như một hạt bụi nhưng với một rổ bánh thì số mảnh vụn đó có thể to hơn cả một chiếc bánh.

Tình bạn là khi bạn đói bụng nhưng vẫn thích thú ngồi nhìn ai đó ăn chiếc bánh của mình.

Tình yêu là khi bạn đói bụng nhưng vẫn thích thú ngồi nhìn một ai đó ăn chiếc bánh do chính tay mình làm ra.

Cao cả là khi bạn sẳn sàng bẻ đôi chiếc bánh của mình để thể hiện thiện chí với người chưa bao giờ chịu cho bạn ăn chung chiếc bánh của họ.

Thất bại không phải là khi bạn bị mắc nghẹn trong lúc ăn mà là khi bạn không còn dám ăn bánh rán nữa sau một lần mắc nghẹn.

Thành công là khi bạn trải qua những cơn mắc nghẹn và rút ra được rằng có thêm một cốc nước lạnh mỗi khi ăn là một điều hữu ích.

Thành tựu không phải là lúc bạn xây được xưởng bánh rán mà đơn giản là việc bạn đủ khao khát và tự tay làm ra được những chiếc bánh rán thơm ngon.

Vĩ đại không to lớn như chúng ta nghĩ mà chỉ đơn giản là việc bạn có thể đạt được trọn vẹn tất cả hạnh phúc, niềm vui, khôn ngoan, trân trọng, tình bạn, tình yêu, cao cả, thành công thành tựu với những điều nhỏ bé, giản dị nhất như với những chiếc bánh rán.

Thứ Ba, 29 tháng 11, 2011

Thôi quên nhé


Buồn đôi lúc, ta lại cười một lúc
Giấc mơ kia, chỉ thoáng mây cuối trời
Buồn nghiêng ngả, rồi lại cười thêm lệ
Như cánh chim trời, mỏi cánh vẫn chơi vơi


Sầu làm chi, lại tiễn biệt chia ly
Vui tâm thức, ta nhận làm tri kỷ
Để rồi sau, đường dài, ta quên nghỉ
Tri kỷ rồi, tiễn biệt…vẫn…chia ly


Ta vùi mình, chìm trong giấc mộng tình
Giấc mộng nào, để rồi lại cô đơn
Giấc mộng nào, cho ta những chán chường
Giấc mộng nào, ta biết….để yêu thương


Thôi quên nhé, một khoảng trời yên vui
Thôi quên nhé, ngày mai…những bùi ngùi
Thôi quên nhé, ngày mai…còn chi nữa
Thôi quên nhé, riêng ta… những ngậm ngùi!






K.C
29.11.2011



Thứ Hai, 28 tháng 11, 2011

Câu chuyện về lòng biết ơn


Có một chàng trai trẻ vừa tốt nghiệp Đại học loại xuất sắc nộp đơn dự tuyển vào một vị trí quản lý tại một công ty lớn.
Anh ta vượt qua các vòng đầu tiên. Đến vòng cuối cùng, đích thân ông Giám đốc phỏng vấn để đưa ra quyết định cuối cùng.
Ông Giám đốc phát hiện ra một điều từ CV của chàng trai trẻ rằng trong suốt các năm học, anh ta luôn đạt thành tích học tập một cách xuất sắc. Từ trường Trung học cho đến khi vào Đại học và thi tốt nghiệp, không năm nào mà chàng trai này không đạt được danh hiệu xuất sắc.
Ông Giám đốc hỏi, “Anh có bao giờ nhận được học bổng từ trường không”. “Không bao giờ”, chàng trai trả lời.
Ông Giám đốc bèn hỏi tiếp,”Vậy là cha anh đã trả toàn bộ học phí cho anh phải không?”. Chàng trai trẻ trả lời:” Cha tôi đã mất từ hồi tôi được một tuổi, toàn bộ số tiền học phí là do mẹ tôi gánh vác”.
“Vậy mẹ anh làm việc ở công ty nào?” Ông Giám đốc hỏi. Chàng trai trẻ bèn trả lời, “Mẹ tôi làm công việc giặt quần áo”.
Ông Giám đốc nghe vậy bèn đề nghị chàng trai trẻ đưa hai bàn tay ra cho ông xem. Hai bàn tay chàng trai khá đẹp và mềm mại.
Ông Giám đốc hỏi:” Vậy trước đây có bao giờ anh giúp đỡ mẹ anh trong việc giặt quần áo chưa?”. “Chưa bao giờ”, chàng trai trẻ trả lời, “Mẹ tôi lúc nào cũng chỉ muốn tôi học và đọc thật nhiều sách. Hơn nữa, mẹ tôi có thể giặt quần áo nhanh hơn tôi.”
Ông Giám đốc nghe thấy vậy bèn nói: “ Tôi có một yêu cầu. Hôm nay lúc anh về nhà, hãy đi và rửa hai bàn tay của mẹ anh. Rồi hãy đến gặp tôi vào sáng ngày hôm sau”.
Chàng trai trẻ cảm giác rằng cơ hội trúng tuyển của mình vào công ty này rất cao. Anh ta liền vui vẻ về nhà gặp mẹ và nói với bà hãy để anh ra rửa hai bàn tay của bà ngày hôm nay. Bà mẹ nghe vậy cảm thấy rất lạ, trong lòng bà dấy lên những cảm xúc vui buồn lẫn lộn, bà bèn đưa hai bàn tay mình ra cho chàng trai.
Chàng trai trẻ chầm chậm rửa sạch bàn tay của mẹ mình. Từng giọt nước mắt của chàng trai rơi xuống khi anh ta thực hiện công việc của mình.Lần đầu tiên chàng trai nhận ra rằng đôi bàn tay của mẹ mình thật là nhăn nheo, hơn nữa hai bàn tay còn chằng chịt những vết sẹo và chai sạn. Những vết sẹo này hẳn là rất đau đớn vì chàng trai cảm nhận được bà mẹ khẽ rùng mình mỗi khi chàng trai rửa chúng trong nước.
Đây cũng là lần đầu tiên chàng trai trẻ nhận ra rằng chính đôi bàn tay này hàng ngày làm công việc giặt quần áo để có thể trang trải đủ tiền học phí của anh ta ở trường học. Những vết sẹo trên đôi bàn tay của bà mẹ cũng là cái giá cho kết quả đậu tốt nghiệp, cho những bảng điểm xuất sắc và cho cả tương lai của anh ta.
Sau khi rửa sạch đôi bàn tay của bà mẹ, chàng trai trẻ lặng lẽ giặt nốt luôn chỗ quần áo còn lại trong ngày.
Tối hôm đó, bà mẹ và chàng trai đã nói chuyện với nhau rất lâu.
Sáng ngày hôm sau, chàng trai trẻ quay lại công ty phỏng vấn.
Ông Giám đốc nhận thấy nước mắt còn đọng trên khóe mắt của chàng trai trẻ bèn hỏi:” Anh có thể cho tôi biết anh đã làm gì và học được những gì ở nhà của anh ngày hôm qua không?”
Chàng trai trả lời:” Tôi đã rửa đôi bàn tay của mẹ tôi, và tôi cũng đã giặt nốt chỗ quần áo còn lại.”
Vậy anh hãy cho tôi biết cảm giác của anh như thế nào?” Ông Giám đốc hỏi.
Chàng trai trẻ bèn trả lời trong nước mắt:
Thứ nhất: Tôi hiểu được nhờ có mẹ mà tôi có được ngày hôm nay.
Thứ hai: Tôi hiểu được kiếm tiền vất vả đến như thế nào.
Thứ ba: Tôi đã nhận thức được sự quan trọng và giá trị của tình cảm gia đình.
Ông Giám đốc nói:” Đó chính xác là những gì tôi cần tìm ở một nhà quản lý. Tôi muốn tìm những ứng viên có thể nhận thức được sự giúp đỡ của những người khác, người có thể hiểu được sự khó nhọc của người khác khi hoàn thành một công việc nào đó, và là người không đặt tiền bạc là mục đích sống duy nhất của mình. Xin chúc mừng. Anh đã được tuyển.”

Câu chuyện những con Ốc Sên…



Câu chuyện thứ nhất

Có 2 con ốc sên yêu nhau. Khi chia tay, chúng bỏ đi về 2 hướng khác nhau.

Con ốc sên thứ nhất đi về hướng Tây.

Con ốc sên thứ 2 đi về hướng Đông.

Con ốc sên thứ nhất đi mãi, đi mãi… Nó đi mà k hề dừng lại… Đi qua tất cả các con ốc sên mà nó gặp ở trên đường… Cho đến khi… nó k thể đi được nữa… Và nó đã chết bên 1 hòn đá nhỏ.

Con ốc sên thứ 2 bỏ đi, bỏ đi nhưng nó biết cách dừng lại, dừng lại để biết cách sống tiếp. Nó dừng lại để gặp 1 con ốc sên thứ 3, và nó sống tiếp bằng cách yêu con ốc sên đó.

Con ốc sên thứ nhất tượng trưng cho 1 tình yêu nguyên vẹn, sự thủy chung, sự hy sinh, quá hiếm hoi! Còn con ốc sên thứ 2 chỉ là thứ tình yêu quá đỗi tầm thường, nhan nhản trong cuộc sống.

Nhưng liệu trong chúng ta, có ai dám hay đủ can đảm yêu theo kiểu con ốc sên thứ nhất? Tôi dám chắc rằng, hầu hết mọi người đều từ chối yêu theo cái kiểu mà chúng ta vẫn gọi là thủy chung, hy sinh (Như đã nói ở trên), mà sẽ lựa chọn theo cách của con ốc sên thứ 2.


Câu chuyện thứ 2

Có 2 con ốc sên yêu nhau. Khi chia tay, chúng bỏ đi về 2 hướng khác nhau.

Con ốc sên thứ nhất đi về hướng Tây.

Con ốc sên thứ 2 đi về hướng Đông.

Con ốc sên thứ nhất đi mãi, đi mãi… Nó đi mà k hề dừng lại… Đi qua tất cả các con ốc sên mà nó gặp ở trên đường… Cho đến khi… nó k thể đi được nữa… Và nó đã chết bên 1 hòn đá nhỏ.

Con ốc sên thứ 2 bỏ đi, bỏ đi nhưng nó biết cách dừng lại, dừng lại để biết cách sống tiếp. Nó dừng lại để gặp 1 con ốc sên thứ 3, và nó sống tiếp bằng cách yêu con ốc sên đó.

Cho đến 1 ngày… Con ốc sên thứ 2 nhận ra rằng… Người nó thực sự yêu chính là con ốc sên thứ nhất!

Nó vội vàng bỏ đi… Đi về hướng Tây… Nó đi mãi… Đi mãi… Đi lâu lắm ý…

Rồi nó cũng tìm thấy xác con ốc sên thứ nhất bên cạnh 1 hòn đá nhỏ. Nó đã bỏ cả cuộc đời còn lại của mình để đi tìm tình yêu đích thực. Bây giờ thì nó đã tìm thấy, và cũng là lúc nó đã già lắm lắm…

Bất kỳ ai đi qua cũng có thể nhìn thấy 1 con ốc sên mỉm cười hạnh phúc nằm chết bên xác 1 con ốc sên đã chết từ rất lâu rồi…

Thế đấy! Hạnh phúc k chỉ là biết từ bỏ, mà còn là biết tìm lại, hạnh phúc hok chỉ là biết ra đi, mà còn là biết dừng lại. Con ốc sên thứ 2 thật dũng cảm khi nó dám từ bỏ lần thứ 2, và nó còn dũng cảm hơn, khi dám đi tìm lại tình yêu của mình. Nhưng trong tình yêu, sự nuối tiếc hay ân hận thì thường kết thúc hok có hậu. Tất cả chỉ là sự muộn màng, đáng tiếc!

Câu chuyện thứ 3

Có 2 con ốc sên yêu nhau. Khi chia tay, chúng bỏ đi về 2 hướng khác nhau.

Con ốc sên thứ nhất đi về hướng Tây.

Con ốc sên thứ 2 đi về hướng Đông.

Con ốc sên thứ 2 bỏ đi, bỏ đi nhưng nó biết cách dừng lại, dừng lại để biết cách sống tiếp. Nó dừng lại để gặp 1 con ốc sên thứ 3, và nó sống tiếp bằng cách yêu con ốc sên đó.

Con ốc sên thứ nhất bỏ đi nhưng cũng biết cách dừng lại, dừng lại để biết cách sống tiếp. Nhưng nó dừng lại k phải để gặp 1 con ốc sên thứ 3, và nó sống tiếp hok phải bằng cách yêu 1 con ốc sên khác, chỉ đơn giản là ăn lá cây và uống những giọt sương mà thôi!

Cho đến 1 ngày… Con ốc sên thứ 2 nhận ra rằng… Người nó thực sự yêu chính là con ốc sên thứ nhất!

Nó vội vàng bỏ đi… Đi về hướng Tây… Nó đi mãi… Đi mãi… Đi lâu lắm ý…

Rồi nó cũng tìm thấy con ốc sên thứ nhất đang hom hem ăn lá non bên 1 hòn đá nhỏ. Trông con ốc sên thứ 2 bây giờ cũng lọm khọm lắm rồi. Chúng cười với nhau bằng cái miệng móm mém. Dành cả cuộc đời còn lại để tìm thấy tình yêu đích thực, giờ thì chúng chỉ còn 2h để có thể ở bên nhau trước khi kết thúc vòng đời của ốc sên. Chúng đã rất hạnh phúc! Thực sự hạnh phúc!

Trong cuộc sống cũng như trong tình yêu, đôi khi phải dừng lại để biết mình đã đi được bao xa, đôi khi phải đau khổ mới biết mình hạnh phúc, đôi khi phải xa nhau mới biết yêu nhau đến nhường nào, và đôi khi phải biết từ bỏ để tìm lại. Như đã nói ở câu chuyện thứ 2 ” sự nuối tiếc hay ân hận thì thường kết thúc k có hậu. Tất cả chỉ là sự muộn màng, đáng tiếc!”. Chỉ là “thường” thôi! Nếu ai cũng nghĩ như vậy và hok đủ can đảm tìm lại hạnh phúc cho mình như con ốc sên thứ 2 ở trong câu chuyện cuối cùng này, thì liệu tình yêu còn có ý nghĩa nữa k?

Đôi lúc tự hỏi bản thân, liệu tình yêu của mình sẽ là câu chuyện ốc sên thứ mấy? Hay sẽ có thêm câu chuyện ốc sên thứ 4 ” Có 2 con ốc sên yêu nhau, và sống hạnh phúc bên nhau trọn đời, mà chẳng xất hiện 1 con ốc sên thứ 3 nào cả! Sẽ k có TỪ BỎ, RA ĐI hay NUỐI TIẾC…

Có lẽ trong tình yêu, k có gì là đúng hay sai cả! Nếu bạn cho là đúng, thì chắc chắn là nó đúng, còn nếu bạn cho rằng nó sai, thì nó buộc phải sai! Vậy thôi.

Mẹ


Năm đó tôi lên 10, căm thù cái trại mồ côi nơi tôi đang sống. Tôi đã ở đó 4 năm và không biết mình còn phải chịu đựng bao lâu nữa. Rồi tôi quyết định trốn đi. 
    
Tôi chạy hàng dặm đến mệt đứt hơi mới bắt đầu đi bộ, nhưng vẫn nhanh hết sức có thể. Vừa đi vừa nghĩ kiếm cái gì đó để ăn.
    
Khi đến gần ga, tôi nhìn thấy một bà cụ lôi thôi lem luốc, kéo theo cái túi to màu nâu.
    - Con trai, có thể đem những chai thủy tinh này tới cửa hàng bên kia phố bán lại được không? - Bà cụ gọi khi nhìn thấy tôi - Bà sẽ mua cho con chiếc kẹo.
    - Được ạ! - Tôi nhấc cái túi lên - Con làm giúp bà thôi. Không cần mua gì cho con cả.
    Tôi kéo cái túi sang đường. Đó là cửa hàng thu mua chai lọ. Cái túi của bà cụ đựng đầy các loại vỏ chai nước ngọt. Tôi bán lại hết chỗ chai đó rồi đem tiền quay lại chỗ bà cụ.
    - Con đếm tiền cho bà được không, con trai?
    - Bà không biết đếm ạ? - Tôi tò mò.
    - Không phải, con trai ạ. Bà chỉ không nhìn rõ thôi.
    Trong khi tôi đếm tiền, hai thằng bé cao lớn lại gần. Một thằng cố giật tiền, còn thằng kia kéo áo bà cụ. Bọn chúng gào lên: "Bọn lang thang, thiểu năng!". Tôi túm chặt nắm tiền, khi bị một thằng bé đẩy ngã, tôi vẫn cố bắt từng đồng xu bị rơi ra. Và không buông những đồng xu cả khi một thằng dẫm lên tay tôi.
    - Mấy đứa kia, làm gì vậy? - Tiếng một người lớn đằng xa quát vọng tới.
    Hai thằng bé bỏ chạy.
    Tôi lồm cồm bò dậy, nhặt nốt hai đồng xu rơi trên mặt đất, đếm lại tiền và đưa trả cho bà cụ.
    - Con còn bé thế mà đếm giỏi thật, lại nhanh nữa! - Bà cụ cười và xoa đầu tôi.
    - Có phải bà cũng bị thiểu năng như con không? - Tôi hỏi bà cụ.
    - Con không thiểu năng. Con thông minh lắm, bà chắc chắn con là một học sinh giỏi. Con đếm rất nhanh. Lại dễ thương nữa.
    - Có thật bà nghĩ thế không? - Tôi hỏi, mong muốn một sự xác nhận lại. Tôi nghĩ mắt tôi chưa bao giờ mở to đến thế và mặt tôi chưa bao giờ đỏ đến thế.
    
    Trong suốt những năm thơ ấu, số lần những người lớn khen tôi và khiến tôi tự hào về mình chỉ đếm trên đầu ngón tay (mà là trên một bàn tay mà thôi). Cho nên mỗi lần như thế, những lời khen thấm vào tôi như nước thấm vào miếng mút vậy. 

****
 
 

 
Rất nhiều năm sau, tôi không gặp lại bà cụ, nhưng luôn nghĩ đến bà. Tôi nhớ rất rõ bà cụ trông thế nào và ăn mặc ra sao. Tôi cũng nhớ rất rõ bà đi khập khiễng, hai chiếc dép cọc cạch. Nhưng điều tôi nhớ rõ nhất là nụ cười ấm áp và tử tế của bà.
    Cho dù chỉ gặp trong một khoảnh khắc, bà cụ đã tặng tôi điều tôi cần từ một "người mẹ" - đem tới cho tôi niềm tin rằng tôi không phải thiểu năng, rằng tôi cũng dễ thương, và quan trọng nhất, rằng tôi cũng thông minh và có thể là một học sinh giỏi.
    Những lời đó của bà cụ tạo nên những cảm xúc rất rõ ràng và đi theo tôi trong suốt mấy chục năm sau đó.
    Năm nào, vào ngày của Mẹ, tôi cũng mua một bó hoa về nhà, kèm theo một tấm thiệp ghi: "Tặng MẸ. Dù MẸ đang ở đâu".

Roger Dean Kiser

Thụ Hân (dịch)

Câu chuyện Tình yêu không bình thường


"Cynthia và Alvin chơi với nhau từ nhỏ, và khi lớn lên một chút, tình bạn của họ chuyển thành tình yêu, nhưng bố mẹ cả hai bên đều không ủng hộ.     

Rồi Alvin nhận được một học bổng du học. Sợ tình yêu sẽ ảnh hưởng đến việc học của Alvin, bố mẹ cậu đã tìm đến Cynthia, yêu cầu cô tránh mặt Alvin. Nghĩ tới sự nghiệp của Alvin nên Cynthia đồng ý.

    Alvin cực kỳ suy sụp. Vài ngày sau, Cynthia nghe chị gái Alvin nói rằng cậu đã tới London.
    
Nhiều tháng trôi qua, Cynthia không nhận được tin gì từ Alvin. Đôi khi, không chịu nổi nữa, cô gọi điện cho chị gái Alvin để hỏi thăm. Chị Alvin nói rằng cậu vẫn khoẻ mạnh, học giỏi và đã có bạn gái mới.
    
Cynthia cảm thấy mọi thứ như đều đảo lộn, dù biết đó là điều tốt nhất của Alvin. Cô cố quên Alvin, nhưng không thể. Cynthia trở nên tuyệt vọng, mệt mỏi và hay khóc.

    Một đêm, khi Cynthia đang khóc, thì có tiếng chuông điện thoại. Đầu dây bên kia là tiếng của Alvin:
    - Cynthia, đừng khóc. Mình sắp về nhà rồi, nhớ phải chờ mình đấy!
    Chỉ được có thế, rồi Alvin vội vã gác điện thoại.
    
Đêm hôm đó, Cynthia nằm mơ thấy Alvin. Họ gặp nhau ở khu công viên trước đây hai người thường đến chơi. Alvin nói rằng cậu rất vui được gặp lại Cynthia, rằng cậu không hề có bạn gái mới. Nhưng trước khi Cynthia kịp hỏi gì thì Alvin đã biến mất.

    Sáng hôm sau, Cynthia vội vã gọi điện cho chị gái Alvin, kể lại mọi chuyện và hỏi có phải Alvin sắp về không. Chị gái Alvin chợt oà khóc:
    - Cynthia, xin lỗi em, tất cả là chị nói dối đấy. Alvin đã mất cách đây 6 tháng. Nó bị tai nạn ôtô... Alvin từng nói là nó không chịu được khi nhìn thấy em buồn... Chị đã nghĩ có thể nói dối để em quên Alvin đi...

    Cho dù Cynthia khẳng định một ngàn lần rằng đêm hôm trước, Alvin đã thật sự gọi điện về cho cô, thì chị gái Alvin vẫn khăng khăng rằng đó chỉ là do cô tưởng tượng và sự thật là Alvin đã mất rồi.

    Nhưng Cynthia không tin. Cô tin rằng Alvin sẽ gọi điện lần nữa. Và đúng như thế, khoảng bằng giờ đêm trước, điện thoại reo. Cynthia nhấc máy ngay lập tức.

    Lần này, Alvin nói nhiều hơn, rằng cậu chưa bao giờ quên Cynthia, rằng cậu không ở cạnh Cynthia được, nhưng họ vẫn có thể nói chuyện qua điện thoại như vậy.



***

    - Anh đã sửa điện thoại rồi à? - Mẹ Cynthia hỏi bố cô như vậy khi ông vừa bước vào nhà - Em thấy Cynthia nói chuyện điện thoại với ai đó suốt đêm hôm qua.
    - Em làm sao thế? - Bố Cynthia lắc đầu khó hiểu - Anh đã sửa điện thoại đâu, máy vẫn hỏng mà!".

***

    Câu chuyện này tôi nhận được từ một người bạn. Bên dưới câu chuyện còn kèm một "lời nguyền": "Bạn có hai sự lựa chọn: một là gửi tiếp đi cho những người bạn khác. Hai là bỏ qua và tình yêu của bạn có thể sẽ kết thúc như trong câu chuyện".

    Tôi thì không tin vào "lời nguyền" mà chỉ thấy đây là một câu chuyện thật buồn. Nhưng nó nhắc chúng ta rằng:

Nếu chúng ta yêu thương một người, hãy biết trân trọng khi bạn còn có thể. 

Bởi không ai nói trước được tương lai, đừng bao giờ để mình phải hối hận vì mình đã không đủ quan tâm, không đủ yêu thương, hoặc không đủ can đảm để vượt qua những khó khăn, để giữ những gì mình yêu quý... 


Bạn có thể gửi câu chuyện này cho những người mà bạn quan tâm, và nói với họ những gì bạn cảm thấy, nói với họ rằng bạn yêu quý họ đến mức nào. Đừng sợ "lời nguyền". Đó là những gì tôi nghĩ, nên tôi mới gửi câu chuyện này đến cho các bạn ở đây.

Violet

Thục Hân (dịch)

CÁI HỘP NHỎ MÀU TRẮNG


- Bà Mathers cứ liên tục đòi cái gì thế nhỉ? - Tôi hỏi một chị y tá.
    - Chẳng hiểu được. Không ai hiểu được. Gia đình bà ấy cũng biết rằng bà ấy chỉ sống được khoảng một tháng nữa thôi. Nhưng bà ấy cứ liên tục đòi cái hộp nhựa màu trắng....
    - Cái hộp à?
    - Thôi kệ cái hộp! - Cô y tá phẩy tay – Tụi mình bận kinh khủng, còn hơi đâu sức đâu...

    Mỗi ngày, khi tôi đến chăm sóc, bà Mathers đều liên tục nói về cái hộp nhỏ màu trắng. Bà ấy nằm trên giường, hai tay ôm mặt và nói gần như cầu khẩn. Khi tôi kéo tay bà ra để lau mặt cho bà, tôi luôn thấy bà khóc và lẩm bẩm:
    - Trước khi tôi chết, lấy cho tôi cái hộp màu trắng...
    - Bà Mathers, cháu xin lỗi, nhưng cháu không hiểu bà muốn nói gì - Tôi nói với bà như vậy.
    Nhưng dù tôi giải thích đến đâu và dù bà ấy nói bao nhiêu lần, tôi vẫn không thể hiểu được bà muốn gì.
    Tuần sau đó, các bác sĩ vào khám cho bà Mathers thường xuyên hơn. Tình trạng của bà có vẻ càng xấu đi, và mỗi lần tôi vào dọn phòng, bà Mathers đều van vỉ:
    - Cái hộp màu trắng... ở nhà tôi...


Hôm đó, trước khi hết giờ làm, tôi soát lại danh sách bệnh nhân. "133 Whitmark" là địa chỉ của bà Mathers.
    Tôi lái xe 5 dặm, cho đến khi tìm được địa chỉ 133 Whitmark. Ở đó đang diễn ra cuộc bán đấu giá tài sản. Có rất nhiều người tụ tập. Một người nói to khi thấy tôi chen vào: "Muốn đấu giá thì phải ghi số!".
    - Tôi không định đấu giá! - Tôi đáp.
    Tôi đi quanh nhà, nhìn ngó tất cả những thứ được dán mác giá. Khi vào phòng khách, tôi thấy một người đàn ông đang gói ghém đồ đạc bỏ vào những thùng cáctông. Trên bàn là một chiếc hộp nhựa nhỏ màu trắng.
    - Xin lỗi ông, ông mua cái hộp trắng này ạ? - Tôi hỏi người đó.
    - Tôi mua mọi thứ trong phòng này - Ông ta đáp.
    - Tôi có thể xem trong cái hộp này không?
    - Cô cứ xem, tôi đoán là không có gì đáng giá mấy.
    Tôi mở cái hộp và nhìn bên trong. Ôi trời ơi!
    - Tôi có thể mua lại chiếc hộp này không? - Tôi hỏi người đàn ông.
    - Cô lấy đi, tôi chẳng cần lắm!
    Tôi chạy ra khỏi ngôi nhà nhanh hết sức và lái xe quay trở lại bệnh viện. Vừa chạy vào phòng bà Mathers, tôi vừa kêu lên:
    - Bà Mathers, xem cháu mang gì tới này!
    Bà chầm chậm hé mắt nhìn. Tay bà run lên khi với lấy chiếc hộp từ tay tôi.
    - Lấy cho tôi cốc nước - Bà vẫn run lên khi cầm chiếc hộp. 
    Cầm cốc nước, bà Mathers gật đầu cảm ơn tôi. Tôi nắm tay bà rồi đi ra.
    Ngày hôm sau khi tới bệnh viện, tôi nghe nói bà Mathers đã ra đi đêm qua.
   
 Trong những năm tháng làm y tá, việc bệnh nhân qua đời không phải là hiếm, nhưng tôi chỉ tới dự hai đám tang. Một trong hai là đám tang bà Mathers.
    
Tôi nhìn ảnh bà lần cuối cùng, và khi mọi người đi qua, tôi có thể nghe thấy bạn bè của bà nói với nhau: "Bà Mathers trông đẹp hơn nhiều khi đeo răng giả của mình...".

R. D. Kise
fnf

Thục Hân dịch

Một câu chuyện cảm động về lòng kiên trì


Tôi là cựu giáo viên dạy nhạc tại một trường tiểu học ở DeMoines. Tôi luôn kiếm được lợi tức từ công việc dạy đàn dương cầm _ đó là một công việc mà tôi đã làm suốt 30 năm qua. Trong thời gian đó, tôi đã gặp nhiều trẻ em có những khả năng về âm nhạc ở nhiều cấp độ khác nhau. Tôi chưa bao giờ có hứng thú trong việc có học sinh thuộc dạng "cần nâng đỡ" mặc dù tôi đã từng dạy một vài học sinh tài năng. Tuy nhiên tôi cũng dành thì giờ vào những học sinh mà tôi gọi là "trơ nhạc". Một trong những học sinh đó là Robby.

Robby đã 11 tuổi khi mẹ cậu thả vào lớp trong bài học dương cầm đầu tiên. Tôi thích những học sinh (đặc biệt là những cậu bé) bắt đầu ở lứa tuổi nhỏ hơn, và nói điều đó với Robby. Nhưng Robby nói rằng mẹ cậu luôn luôn mơ ước được nghe cậu chơi dương cầm. Vì vậy tôi đã nhận cậu vào học. Thế là Robby bắt đầu những bài học dương cầm đầu tiên và tôi nghĩ rằng đó là sự cố gắng vô vọng. Robby càng cố gắng, cậu càng thiếu khả năng cảm thụ âm nhạc cần thiết để tiến bộ. Nhưng cậu rất nghiêm túc trong việc ôn lại những bài học và những bản nhạc sơ đẳng mà tôi yêu cầu cất cả các học sinh của mình đều phải học. Sau nhiều tháng ròng rã, cậu miệt mài cố gắng và tôi vẫn cứ lắng nghe và cố động viên cậu. Cứ hết mỗi bài học hàng tuần, cậu luôn nói: "Một ngày nào đó mẹ em sẽ đến đây để nghe em chơi đàn". Nhưng điều đó dường như vô vọng. Cậu không hề có một năng khiếu bẩm sinh nào. Tôi chỉ thấy mẹ cậu (một phụ nữ không chồng) ở một khoảng cách khá xa khi thả cậu xuống xe và chờ cậu trong một chiếc xe hơi cũ mèm khi đến đón cậu. Bà luôn vẫy tay và mỉm cười nhưng không bao giờ ở lại lâu.

Thế rồi một ngày nọ Robby không đến học nữa, tôi định gọi điện cho cậu nhưng thôi, bởi vì cậu không hề có chút năng khiếu nào, có lẽ cậu đã quyết định theo đuổi một con đường khác. Tôi cũng vui khi cậu không đến nữa. Cậu làm cho sự quảng bá trong việc dạy dỗ của tôi mất ưu thế! Vài tuần sau đó, tôi gởi đến nhà những học sinh của mình các tờ bướm thông báo cho buổi diễn tấu sắp tới. Trước sự ngạc nhiên của tôi, Robby (cũng đã nhận một tờ bướm) hỏi xem cậu có được tham dự biểu diễn hay không. Tôi bảo với cậu, buổi diễn chỉ dành cho học sinh đang học, vì cậu đã thôi học nên cậu sẽ không đủ khả năng thực hiện. Cậu nói rằng mẹ cậu đang ốm và không thể chở cậu đi học nữa, nhưng cậu vẫn luôn luyện tập. "Cô Hondorf… cô cho em diễn một lần thôi…", cậu nài nỉ. Tôi không hiểu điều gì đã xui khiến tôi cho phép cậu chơi trong buổi trình tấu đó. Có thể là cậu đã tha thiết quá, hoặc là một điều gì đó trong tôi đã bảo mách tôi rằng điều đó là đúng.

Đêm biểu diễn đã đến. Trong hội trường đông nghịt những phụ huynh, bạn bè và họ hàng. Tôi bố trí cho Robby ở cuối chương trình trước khi tôi xuất hiện để kết thúc và cảm ơn những học sinh đã trình diễn. Tôi nghĩ rằng tất cả những rủi ro mà cậu có thể gây ra cũng là lúc kết thúc và nếu có bề gì thì tôi cũng có thể "chữa cháy" cho sự biểu diễn yếu kém của cậu bằng tiết mục "hạ màn" của tôi. Và buổi biểu diễn trôi qua không một trở ngại nào. Những học sinh đã luyện tập nhuần nhuyễn và trình bày rất tốt. Thế rồi Robby bước ra sân khấu. A? quần cậu nhàu nát và mái tóc như tổ quạ.

"Tại sao cậu lại không ăn vận như những học sinh khác nhỉ? Tôi nghĩ "Tại sao ít ra mẹ cậu lại không chải tóc cho cậu vào cái đêm đặc biệt như thế này chứ? "

Robby mở nắp đàn lên và bắt đầu. Tôi ngạc nhiên khi thấy cậu tuyên bố rằng cậu chọn bản Concerto số 21 cung Đô trưởng của Mozart. Tôi hoàn toàn bất ngờ khi nghe những gì tiếp theo đó. Những ngón tay của cậu lấp lánh, nhảy múa trên những phím ngà. Cậu đã chơi những giai điệu từ nhẹ nhàng êm dịu đến hùng tráng… thật có hồn và đầy điêu luyện trong sự phối âm tuyệt diệu của nhạc Mozart. Chưa bao giờ tôi nghe một đứa trẻ ở tuổi ấy trình bày nhạc Mozart hay đến thế. Sau 6 phút rưỡi cậu đã kết thúc trong một âm thanh huy hoàng mạnh mẽ và mọi người đều đứng lên vỗ tay. Không nén được lệ tràn trong mắt, tôi chạy lên sân khấu và vòng tay ôm lấy Robby trong hạnh phúc: "Cô chưa bao giờ nghe em chơi hay như thế Robby ạ. Làm sao em có thể làm được điều đó? ". Robby giải thích qua chiếc micro "Thưa cô Hondorf… cô có nhớ là em đã kể rằng mẹ em đang ốm? Thực ra, mẹ em đã bị ung thư và qua đời sáng nay. Mẹ em bị điếc bẩm sinh vì vậy đêm nay là đêm đầu tiên mẹ em nghe thấy em đàn. Em muốn làm điều gì đó thật là đặc biệt".

Tối hôm ấy, trong hội trường không đôi mắt nào không nhỏ lệ. Khi những người ở Trại Xã Hội đưa cậu từ sân khấu trở về trại mồ côi tôi nhận thấy mắt họ đỏ và sưng mọng. Tôi chợt nghĩ, đời tôi nhiều ý nghĩa biết bao khi đã từng nhận một học sinh như Robby. Không, tôi chưa bao giờ nhận một học sinh nào "cần nâng đỡ", nhưng đêm đó tôi trở thành người được nâng đỡ bởi Robby. Cậu là thầy của tôi và tôi chỉ là một học trò. Bởi vì cậu đã dạy cho tôi ý nghĩa của sự kiên trì, của tình yêu và niềm tin trong chính con người của chúng ta và điều đó có thể tạo ra cho người khác một cơ hội mà chúng ta không biết vì sao. Điều này càng đặc biệt ý nghĩa hơn khi sau này tôi biết Robby bị chết trong vụ nổ bom điên rồ tại tòa nhà Alfred P. Murrah Federal ở thành phố Oklahoma vào tháng 4 năm 1995 nơi cậu đang biểu diễn.

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | Hot Sonakshi Sinha, Car Price in India